Chương 11

Lâm Thu gọi anh họ mình tới rất nhanh, một người đàn ông thô kệch khoảng bốn mươi tuổi, rõ ràng mang địch ý với An Tử Quy.

"Anh đã nói rồi mà, đừng tin cô ta, mấy lời của dân PR thì không đáng tin, huống hồ cô ta còn nổi tiếng là đen." Anh họ của Lâm Thu vừa thấy An Tử Quy đã lớn tiếng chỉ trích.

Hạ Thao lạnh mặt đứng dậy, cao hơn anh họ của Lâm Thu hẳn một cái đầu.

Anh họ của Lâm Thu khựng lại, câu sau nghẹn trong họng, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu liên tục cho Lâm Thu, muốn biết người đàn ông to con này là ai.

"Đi thôi!" Lâm Thu đã thay bộ đồ của An Tử Quy, kéo thấp vành mũ.

"Em thật sự muốn để cô ta giúp sao?" Anh họ lầm bầm: "Loại phụ nữ thế này..."

"Cô ta đã ra giá rồi, không rẻ đâu." Lâm Thu kéo anh họ ra ngoài: "Anh yên tâm, cô ta cũng có chuyện cần nhờ em..."

Phần sau thì nghe không rõ nữa.

Hạ Thao đóng cửa phòng lại: "Nhất định phải làm mặt xấu sao?"

Việc của chính cô ta cũng đã rối như tơ vò, vừa rồi còn nôn mấy lần, rạng sáng 5 giờ lách qua đám phóng viên trước cổng để đến đây, chọc giận cả khách hàng đã ký hợp đồng, kết quả chỉ đổi lại được một câu không rẻ.

Thật sự phải thế này sao?

"Nếu làm theo yêu cầu của Đoạn Lượng, Lâm Thu xảy ra chuyện, thì em chính là người gián tiếp gϊếŧ người." An Tử Quy mở chai nước khoáng trên bàn, uống một ngụm lớn: "Lâm Thu không tin em, trao đổi ngang giá là cách nhanh nhất."

Cô nói đơn giản, nhưng Hà Thao vẫn hiểu được.

Giúp Đoạn Lượng, cô phạm pháp.

Còn giúp Lâm Thu, cô phải nhanh chóng giành được lòng tin.

Vì thế, danh tiếng không còn quan trọng nữa.

"Hơn nữa em không phải đang làm mặt xấu, em vốn đã là kẻ xấu." An Tử Quy cười khẽ: "Cốc San nói với anh đều là thật cả."

Hạ Thao không nói gì nữa.

Bắt đầu rồi, cuộc nói chuyện mà cô nói là nói chuyện.

"Bây giờ em rất thực dụng, giao tiếp giữa người với người phải dựa trên lợi ích song phương." Cô nói: "Bảo anh lên cùng em là vì dưới lầu có paparazzi, lúc Lâm Thu rời đi cũng cần người bảo vệ."

Ban đầu cô định tìm nhân viên phục vụ, nhưng Hà Thao rõ ràng hữu dụng hơn.

"Em đề nghị ly hôn, là vì em thấy em không cần anh nữa." An Tử Quy nhìn thẳng vào Hạ Thao.

Cô biết từng câu mình sắp nói ra đều sẽ không thể vãn hồi, cô rõ hơn ai hết rằng lời nói có thể trở thành vũ khí gϊếŧ người.

Vì thế cô nói rất chậm, rất chậm: "Em bây giờ đã khác trước rồi, trong thời gian anh không ở nhà, em đã trải qua rất nhiều chuyện."

"Các bệnh tâm thần đều phát sinh từ áp lực, hôn nhân đối với em lúc này, chính là áp lực lớn nhất."

An Tử Quy dừng lại một chút.

Cô để ý thấy Hạ Thao, người vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, đang siết chặt quai hàm, cúi đầu.

"Trong cuộc hôn nhân này, em chẳng nhận được gì cả." Cô nghe thấy mình nói tiếp: "Cảm giác an toàn, cảm giác thuộc về, thậm chí là tiếp xúc thể xác, đều không có."

Giữa đêm yên tĩnh, khi nói ra những lời này, An Tử Quy cảm thấy đến cả tiếng thở của Hạ Thao cũng ngừng lại.

An Tử Quy âm thầm siết chặt lòng bàn tay.

Còn một câu cuối cùng.

"Hạ Thao..." Cô gọi tên anh.

Anh ngẩng đầu.

Em mệt rồi. Cô định nói.

Em thật sự mệt mỏi, không muốn vướng vào mối quan hệ rắc rối này nữa, nên muốn ly hôn, nên muốn anh thả em được tự do.

Đáng lý đó sẽ là câu cuối cùng.

Cô hiểu Hạ Thao.

Nói xong câu đó, anh sẽ lập tức đầu hàng, bởi vì khúc mắc lớn nhất trong lòng anh xưa nay chính là việc không thể ở bên cạnh cô.

Nhưng khi cô ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt của Hạ Thao, nhìn khuôn mặt đã lấm tấm râu, bất chợt cô thấy chóng mặt.

...

Chết tiệt. Trong lòng cô bắt đầu chửi thề.

"Bây giờ mấy giờ rồi?" Cô đột ngột đứng bật dậy, định lấy chiếc túi lúc vào đã treo sau cánh cửa.

Hạ Thao, người đang căng thẳng chờ đợi đòn kết liễu cuối cùng: "?"

An Tử Quy không rõ là vì đứng dậy quá nhanh hay vì lý do nào khác, thân hình chao đảo, đầu đập thẳng xuống bàn trà.

Hạ Thao phản ứng đã rất nhanh, nhào người về phía trước chỉ kịp đưa tay ra đỡ trán cô, "rầm" một tiếng.

Anh cũng chẳng phân biệt nổi tiếng động đó là đầu An Tử Quy đập vào tay anh, hay tay anh đập vào bàn trà.

Chỉ biết là rất đau.

"Sao vậy?" Khi chạm vào da thịt, anh mới phát hiện ra An Tử Quy đang run.

An Tử Quy bấu lấy cánh tay Hạ Thao, trong lòng lại chửi thêm một câu, nhưng chỉ đành khuất phục trước cơn chóng mặt: "Giúp em lấy thuốc trong túi."

Khí thế hoàn toàn biến mất, giọng cô run lên.

Nhưng không đúng...

Cô vừa tăng liều tuần trước, mới chưa đầy một tuần, sao lại thế này?

"Thuốc gì?" Hạ Thao gần như nửa ôm lấy An Tử Quy, cô cứng đầu vô cùng, trong tình trạng này vẫn cố tự mình lục túi.

Nhưng ngón tay mềm đến mức ngay cả dây kéo cũng không nắm nổi.

Hạ Thao đưa tay đè lại tay cô: "Thuốc nào?"

Anh hỏi rất nhẹ, giống như đang trấn an.

"..." Mắt An Tử Quy chợt mất đi tiêu điểm, lờ đờ chửi thầm lần nữa vì thời điểm chết tiệt này, cuối cùng chịu khuất phục: "Trong hộp thuốc. Hai viên đỏ, một viên vàng."

"Được." Ngũ quan quá đỗi chính trực của Hạ Thao, khi tỏ ra kiên quyết lại toát lên sức mạnh khiến người ta yên lòng: "Để anh tìm."

An Tử Quy không động đậy nữa, quỳ ngồi tại chỗ, tay nắm thành quyền.

Cái túi cô mang theo bên người chứa được khá nhiều thứ, từ túi trang điểm, ví tiền, túi tài liệu, nước súc miệng, đến đủ loại kẹo, rồi là một đống đồ lặt vặt.

Hạ Thao lục từng món, cuối cùng tìm được hộp thuốc, lấy ra hai viên đỏ và một viên vàng đặt vào lòng bàn tay cô.

Ngón tay An Tử Quy lạnh buốt, tay vẫn còn run.

"Tìm được rồi." Hạ Thao nắm lấy tay cô.

Hai người họ, sau nửa năm, lần đầu tiếp xúc gần gũi như vậy. Trên người An Tử Quy vẫn là mùi hương quen thuộc của cô, khắc sâu tận xương tủy.

An Tử Quy chẳng thèm nhìn, nuốt thuốc luôn, ba viên không hề nhỏ, không uống nước, ngửa đầu nuốt khan.

Tay của Hà Thác cũng lạnh.

Trước đây An Tử Quy rất sợ uống thuốc, dù là thuốc đau bụng kinh như Fenbid, cũng phải để anh dỗ cả nửa ngày.

Nhưng giờ đây, cô nuốt cái ực...

"Là thuốc gì vậy?" Anh hỏi.

"Thuốc chữa bệnh." An Tử Quy ngồi xổm tại chỗ, nhắm mắt lại, mặt không đổi sắc trả lời qua loa.

Uống xong, cơ thể cô vẫn còn run, ánh mắt hoàn toàn mất tiêu điểm, cả người mềm oặt, giọng nói thấp đến mức thì thầm. Thật khó mà tưởng tượng được vài phút trước, cô còn đang đàm phán với Lâm Thu đầy mưu lược, còn lạnh lùng nói với anh rằng hôn nhân là nguồn áp lực lớn nhất của cô.

Hạ Thao ngồi xổm cạnh cô, che giấu ngón tay đang run, mu bàn tay sưng lên một mảng sau khi va vào bàn trà, nhưng lại chẳng thấy đau.

Lúc An Tử Quy lạnh lùng liệt kê lý do ly hôn, anh chẳng tìm được lấy một cái cớ để phản bác, cô có vẻ như đã không còn tình cảm gì với anh, cô thừa nhận mình bệnh, mà nguồn bệnh lại là anh.

Cô không để lại cho anh chút đường lui nào.

Rồi cô ngã lăn ra ngay trước mặt anh.

Bỗng nhiên anh cảm thấy, thà rằng người vừa rồi lạnh lùng vô tình đó là cô thật, như vậy ít nhất cô sẽ không yếu ớt như thế, không gầy như thế, sẽ không run rẩy như bây giờ.

"Hạ Thao." An Tử Quy vẫn nhắm mắt, vươn tay nắm lấy tay áo len của anh.

"Hửm?" Hạ Thao đổi thành nắm tay cô.

Bàn tay An Tử Quy khựng lại nửa giây, lần này không vùng ra.

"Có thể em sẽ ngủ." Cô cố chống lại cơn choáng, cố khiến giọng nói mình nghe thật lạnh nhạt: "Nửa tiếng nữa giúp em dùng WeChat xác nhận với Lâm Thu xem cô ấy đã đến nơi an toàn chưa."

Cô đã quá lâu không ngủ, biết bản thân đã đến giới hạn, cơn choáng đột ngột này chỉ là khởi đầu.

"Cảm ơn..." Cô đã nói lẫn lộn, trở thành mê sảng.

Mơ hồ, chỉ cảm thấy mùi hương của người bên cạnh quá đỗi quen thuộc, khiến người ta an tâm.

"Anh đồng ý thì tốt biết mấy." Giọng cô nhẹ bẫng: "Đừng để ý đến em, đi xa một chút thì tốt biết bao..."

Cách xa cô, đừng thấy bộ dạng này của cô, sẽ tốt biết bao.

An Tử Quy hoàn toàn hôn mê, nên cô không biết mình đã nói gì cuối cùng, cũng không biết sau khi mình bất tỉnh thì Hà Thác đã làm những gì.

Khi tỉnh dậy, cô vẫn đang ở phòng suite tầng cao nhất của khách sạn Tân Thành, ga trải giường là màu trắng không phải màu xám đen mà cô đã quen dùng, cô cau mày nhìn trần nhà màu trắng xa lạ, đầu óc hoàn toàn mơ hồ.

“Dậy rồi à?” Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên, trán cô bị anh chạm vào một chút rồi nhanh chóng rút tay lại: “May quá, không sốt.”

An Tử Quy chống người ngồi dậy nửa người.

Đây là... khách sạn.

Đầu óc cô ong ong.

Tại sao hai người lại ở khách sạn? Tuần trăng mật sao?

Nhưng họ đâu có kịp hưởng tuần trăng mật, Hạ Thao đã bị triệu hồi khẩn cấp rồi mà.

“Em bị sao vậy?” Cô nửa ôm lấy chăn, nhận ra giọng mình khàn đặc như một bà lão tám mươi tuổi.

“Ngủ thϊếp đi thôi. Nhưng không lâu lắm.” Hạ Thao đưa cho cô một chai nước khoáng, nước đá lạnh.

An Tử Quy khẽ nhíu mày.

Anh trước giờ luôn đưa cho cô nước ấm, cứ như bà mẹ già lải nhải nhắc cô đừng uống lạnh, hại dạ dày.

Tại sao lần này lại đưa nước đá?

“Lâm Thu đã liên lạc rồi, cô ấy an toàn.” Hạ Thao thấy cô vẫn đờ người ra, không nhịn được lại đưa tay chạm vào trán cô.

Cô không né tránh, cũng không cứng người, chỉ nhìn anh đầy nghi hoặc.

Lâm Thu là ai? Trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng.

“Em... có đói không?” Hà Thác ghé sát đối diện với cô.

Khoảng cách rất gần, nhưng cô vẫn không bài xích, không lộ vẻ lạnh lùng như thường.

Sao anh ấy lại phải hỏi đói không một cách thận trọng đến vậy? An Tử Quy siết lấy mép chăn, mày nhíu càng sâu.

Cô... đói không?

Cô tự hỏi bản thân.

Không cảm giác gì cả, cơ thể yếu ớt, đầu ngón tay tê rần, cố gắng nhớ xem mình có đói không, nhưng đến việc nuốt nước bọt cũng trở nên khó khăn.

“Tử Quy?” Hạ Thao gọi cô.

Sao anh ấy lại trông lo lắng đến vậy, lại... nhẹ nhàng đến thế?

“Em...” An Tử Quy định nói là mình không đói, nhưng dạ dày đột nhiên quặn thắt, cảm giác buồn nôn quen thuộc ập đến.

Cô sững người.

Linh hồn bị kéo rời ra vì cơn đau lại bị buộc trở về với hiện thực.

An Tử Quy theo phản xạ ngả người ra sau.

“Em không đói.” Cô nói, đơn giản nhưng dứt khoát.

“Bây giờ mấy giờ?” Cô cụp mắt, tránh ánh nhìn ngỡ ngàng của Hạ Thao, rồi lật chăn xuống giường.

Cơ thể vẫn còn mềm nhũn, nhưng cô đã có thể đứng dậy bằng chính sức mình.

Hạ Thao rất ga lăng, lúc bế cô lên giường không hề cởi gì cả, ngay cả tất cũng còn nguyên.

“Mười giờ sáng.” Hạ Thao đưa tay vuốt mặt.

Vừa rồi có một khoảnh khắc anh thật sự nghĩ rằng hai người đã quay trở lại quá khứ, khi An Tử Quy chưa khoác lên mình bộ áo giáp, chưa xây tường phòng bị anh.

Cô đã ngủ được bốn tiếng, là giấc dài nhất trong khoảng thời gian này.

“Em phải đến công ty một chuyến.” An Tử Quy vào nhà vệ sinh, buộc lại tóc.

Cô mở chai nước lạnh ra, uống một hơi nửa chai.

Nước lạnh nhanh chóng lấp đầy cái bụng trống rỗng, cơn đau dạ dày như nhắc cô lập tức trở lại lý trí.

“Chúng ta nên ly hôn càng sớm càng tốt.” Cô nói tiếp.

Tất cả ký ức đều quay lại, cô biết rõ mình phải làm gì. Mặc dù thời điểm này chưa thích hợp, cô chưa thể tung đòn kết liễu.

“Giống như anh thấy đấy, em bệnh rồi, và không nhẹ.” Cô nói tiếp: “Theo luật hôn nhân, nếu một bên mắc bệnh nặng không thể thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, thì có thể xem là tình cảm vợ chồng đã rạn nứt. Nếu kiện ra tòa, em sẽ thắng.”

Nếu anh vẫn không đồng ý ly hôn, cô sẽ kiện.

“Vừa nãy có một cuộc gọi.” Hạ Thao lại xoa mặt lần nữa: “Cảnh sát gọi tới.”

“Vụ của Phí Cảnh Minh, cần hai ta đến thêm một lần.”

Anh lại một lần nữa tránh né câu chuyện về ly hôn.

“Chúng ta?” An Tử Quy nhíu mày.

“Phải, chúng ta.” Hạ Thao gật đầu: “Trước khi lên núi, Phí Cảnh Minh có để lại một đoạn ghi âm cho hai ta, cần nghe cùng nhau.”

“Còn chuyện ly hôn...” Hạ Thao đứng dậy mở cửa: “Anh không đồng ý. Nếu em nhất quyết muốn ly hôn, cứ kiện đi.”

An Tử Quy: “...”

Tình cảm rạn nứt?

Tình cảm rạn nứt mà cô đang ngủ vẫn nắm chặt tay anh không buông, tình cảm rạn nứt mà nói mớ còn gọi tên anh.

Tình cảm rạn nứt mà cô còn dùng cả mánh PR để giữ khoảng cách với anh.

Gϊếŧ người gϊếŧ cả tâm, để chuẩn bị lời lẽ ấy, chắc cô đã tốn không ít công sức.

Anh tin cái quỷ gì chứ!

Cả đời An Tử Quy chưa từng đến đồn công an thường xuyên như vậy, người tiếp cô vẫn là cảnh sát hình sự lão Triệu. Khác với hai lần trước, lần này lão Triệu để cả Hạ Thao và cô cùng vào phòng thẩm vấn, mở đoạn ghi âm của Phí Cảnh Minh.

“Đệt!” Trong đoạn ghi âm, Phí Cảnh Minh chửi thề: “Hạ Thao, mẹ kiếp anh ra tay nặng quá, ngày mai livestream mà mặt tôi còn bầm là tôi lôi anh lên mạng cho fan truy lùng bạo kích anh đó!”

Tiếng gió rít và xe chạy làm nền.

Phí Cảnh Minh chửi xong, khẽ hắng giọng, lại mắng nhỏ một câu: “Loại ghi âm này thật mẹ nó lúng túng.”

“Tôi vừa nhận được một cuộc gọi khá thú vị, nên giờ tôi phải xác minh một chuyện.” Nghe giọng có thể thấy lúc nói câu này tinh thần anh ta rất phấn khích: “Chuyện này...”

Anh ta cười hì hì: “Hơi nguy hiểm, có khả năng tôi sẽ không quay lại được, ngày mai khỏi livestream luôn.”

“Thế nên đoạn ghi âm này chỉ có mục đích vậy thôi.” Anh ta lại hắng giọng: “Nếu tôi thật sự không quay lại được, làm ơn nhờ các anh cảnh sát giao đoạn ghi âm này cho Hạ Thao và An Tử Quy, cặp đôi chuẩn bị ly hôn đó, tốt nhất là cho họ nghe riêng lẻ, nghĩ đến cảnh họ nghe chung tôi lại thấy khó chịu!”

Sau đó, Phí Cảnh Minh im lặng rất lâu, chỉ còn nghe thấy tiếng gió vù vù.

“An Tử Quy.” Anh ta nói, “Lần này, có thể đến lượt tôi rồi.”

“Hạ Thao.” Lại nói: “Nếu anh là đàn ông thực thụ, thì hãy bảo vệ người phụ nữ của anh cho tốt! Sau tôi, người tiếp theo chính là cô ấy!”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Lão Triệu gập máy tính xách tay lại.

“Nói đi.” Ông nhìn An Tử Quy: “Hai câu cuối cùng trước khi chết của Phí Cảnh Minh, rốt cuộc có ý gì?”