Trong thế giới tu luyện, việc “giữ ngọc chịu tội” là điều đáng sợ nhất. Âu Dương Chinh có thể thật sự là người tốt, nhưng Trình Huy lại không muốn đem mạng sống của mình và Lâm Thanh Dương ra đặt cược chỉ vì đạo đức hay sự cao thượng của người khác.
Âu Dương Chinh quay sang an ủi Lâm Thanh Dương:
“Đừng lo lắng quá. Chuyện thiên phú còn tùy thuộc vào may mắn. Tiểu Hồng nhà ta cũng mới chỉ kích hoạt được một loại thiên phú thôi, vậy mà đã được xem là rất khá rồi. Ngươi cần kiên nhẫn, từ từ rồi cũng sẽ tìm được một cá ma Kim phù hợp.”
Lâm Thanh Dương khẽ cúi đầu cảm ơn:
“Cảm ơn sư huynh đã trấn an.”
Cả hai cùng tiến về phía bờ sông, rồi tự động tản ra theo hai hướng khác nhau. Một người đi dọc theo bờ, người kia thì xuống sông tìm kiếm cá ma Kim.
Do mặt nước sông có màu đen, cá ma Kim cũng đen, nên muốn tìm được chúng không hề dễ dàng, cần phải rất kiên nhẫn và tốn công sức.
Điều bất lợi nhất của Lâm Thanh Dương chính là tu vi còn quá thấp. Trong chiến đấu thực tế, y có thể đánh vượt cấp, thậm chí còn có vài chiêu mạnh để phòng thân. Nhưng khi đối mặt với tình huống như thế này thì lại không có cách nào khác ngoài việc chậm rãi mò tìm.
Trình Huy lững thững đi sau lưng y, bước chân xiêu vẹo, trông cứ như một con chim cánh cụt vậy.
Hắn nhìn Lâm Thanh Dương vất vả mò mẫm dưới nước để tìm cá ma Kim, hết lần này đến lần khác nhảy xuống rồi trở lên tay trắng, trong lòng thấy xót xa không nói nên lời.
Lúc nãy hắn cũng đã từng cảm nhận nhiệt độ lạnh buốt dưới đáy sông, không có chút phòng bị nào mà bị đông đến mức toàn thân co cứng.
Lâm Thanh Dương giờ chỉ mới đạt đến tầng năm Luyện Khí, dù nhờ công pháp đặc biệt nên không sợ âm khí, nhưng cái lạnh buốt kia thì vẫn phải tự mình gánh chịu.
Mấy lần liên tục ngâm nước, lần nào lên bờ sắc mặt y cũng trắng bệch, quần áo ướt đẫm dán sát vào thân hình gầy gò, khiến Trình Huy càng nhìn càng khó chịu trong lòng.
Cho dù hắn có muốn xuống nước giúp thì thân thể lại chẳng theo ý muốn, chỉ tổ chìm nghỉm xuống đáy, chẳng giúp được gì mà còn khiến Lâm Thanh Dương phải vớt lên.
Thật là phiền!
Trình Huy bực mình vô cùng, cảm thấy bản thân giống như phế nhân, vừa vô dụng vừa khiến người khác thêm rắc rối.
Ùm!
Lâm Thanh Dương lại một lần nữa từ dưới nước bò lên, run rẩy giũ bớt nước trên người, rồi nở một nụ cười tươi. Mặc dù răng y va vào nhau lập cập vì lạnh, nhưng trên mặt vẫn là vẻ vui vẻ thật lòng.
“Huy Huy, ta lại tìm được thêm một con cá ma Kim rồi. Ngươi thử xem sao.”
Y đưa con cá ma Kim to bằng nắm tay cho Trình Huy, khiến hắn trong lòng cảm thấy nghẹn ngào không tả nổi.
Lâm Thanh Dương thật sự đối xử rất tốt với hắn, cái kiểu đối xử không chút tính toán ấy khiến hắn cảm thấy nặng lòng. Hắn sợ rằng về sau mình sẽ không thể đền đáp được.
Cầm lấy con cá ma Kim kia, hắn có cảm giác như đang nắm trong tay tấm chân tình của Lâm Thanh Dương vậy. Hắn nhìn Lâm Thanh Dương thật sâu một cái, rồi âm thầm hạ quyết tâm.
Nếu Lâm Thanh Dương thật sự chọn hắn, thậm chí sẵn sàng kết đạo lữ với hắn, thì cho dù hắn không có tình cảm như vậy đi nữa, hắn cũng nguyện ý mãi ở bên cạnh y, coi như một người đệ đệ thân thiết cũng được.
Vẫn là thao tác cũ, thần thức bao phủ cá ma Kim.
Linh quang trong con này rõ ràng không linh động như con trước. Nó loay hoay né tránh, nhưng phản ứng chậm chạp hơn nhiều, chưa được ba lượt đã bị Trình Huy tóm lấy rồi hút vào cơ thể.
Sau đó... không có gì xảy ra cả.
Trình Huy: ???