Nước sông chảy nhẹ, mặt sông đen kịt phủ một tầng sương mù màu xám tro. Càng đến gần, khí lạnh càng nặng nề. Trình Huy chậm rãi tiến lại, vươn tay ra chạm thử.
A! Lạnh thật!
Hắn giật nảy mình, vội vàng rụt tay lại.
Lâm Thanh Dương kéo tay hắn xem thử:
“Sao vậy?”
Dòng nước chỉ mang theo hơi lạnh âm khí, không gây hại gì cho Trình Huy cả.
Trình Huy không tiện nói rằng chỉ bị lạnh giật mình, đành miễn cưỡng lắc đầu tỏ vẻ mình không sao.
Âu Dương Chinh bước tới, hứng thú nhìn Trình Huy:
“Huyền Thi của đệ có vẻ thú vị thật đấy.”
Âu Dương Chinh đương nhiên nhận ra Trình Huy chỉ là một cỗ xác sống được điều khiển, về lý thuyết thì chỉ như một cái xác biết đi. Nhưng rõ ràng hắn đã có ý thức khá rõ ràng, điều này khiến Âu Dương Chinh rất tò mò.
“Chắc vì đệ là vị hôn phu của hắn nên hắn mới đặc biệt bám theo như vậy.”
Lâm Thanh Dương không muốn để Trình Huy bị chú ý quá mức, liền viện cớ hắn gần gũi với mình để giải thích, tiện thể khoe khoang mối quan hệ giữa hai người.
Kế hoạch thành công!
Trình Huy: ...
Hắn cũng hết cách với cái kiểu lúc nào cũng muốn công khai mối quan hệ này của Lâm Thanh Dương.
Âu Dương Chinh gật đầu, không suy nghĩ nhiều. Giữa Huyền Thi và tu sĩ vốn dĩ càng thân thiết thì càng dễ tạo ra thành tựu. Những Huyền Thi được luyện từ người thân, cha mẹ hay huynh đệ ruột thịt đúng là dễ dàng sinh ra linh trí hơn thật.
“Nơi này có đá cá ma Kim, nhưng có phát huy được năng lực tiềm ẩn hay không thì còn phải xem vận may của đệ.”
Âu Dương Chinh chỉ vào dòng sông đen ngòm và dặn dò:
“Cẩn thận một chút, dưới lòng sông này chưa chắc đã an toàn đâu.”
Lâm Thanh Dương nhìn mặt nước chảy xiết, khẽ gật đầu:
“Cảm ơn sư huynh đã chỉ dạy.”
Ngay sau đó, chỉ thấy Âu Dương Chinh vung một chưởng, mặt sông bỗng bắn tung những tia nước lớn. Một ánh sáng màu vàng kim lóe lên rồi biến mất.
Mặt nạ Huyền Thi lập tức động thân. Khi trở về, tay đã cầm theo một hòn đá tròn đen sì như cá vàng.
“Vận may không tệ.”
Âu Dương Chinh mỉm cười, tiện tay ném nó cho Lâm Thanh Dương.
Lâm Thanh Dương khựng lại một chút. Trước đây ở Huyết Sát Môn, đệ tử vốn quen ganh đua đấu đá nhau. Giờ được sư huynh quan tâm như vậy, y thấy hơi không quen.
Y từng nghĩ chỉ có người trong núi Thập Tam Phong mới được đối xử như thế.
Không khách sáo, Lâm Thanh Dương trực tiếp đưa viên đá cá ma kim cho Trình Huy cầm.
Trình Huy biết rõ giá trị của thứ này, trong lòng không khỏi dấy lên chút háo hức.
Thiên phú gì đó... nghe thôi cũng thấy ngầu lòi. Nếu thật sự có thể đánh thức được thì đây chính là phép thuật đầu tiên hắn nắm giữ từ sau khi xuyên không đến thế giới này.
Trong lòng Trình Huy tưởng tượng bản thân đang cọ tay vào nhau háo hức, sau đó nắm viên đá cá thật chặt rồi truyền linh lực vào để thử kết nối.
Viên đá như con cá vàng ấy bên trong dường như có một điều gì đó rất bí ẩn. Trình Huy cảm nhận được hình như có một vật thể sống động nào đó ẩn bên trong đang chuyển động.
Thứ đó cứ chạy loanh quanh bên trong như không muốn bị hắn bắt được dễ dàng.
Trình Huy: ...
Giờ thì cơn tức dồn lên tận cổ.
Làm người thì đã đành, hắn giờ thành ra chẳng ra người cũng chẳng ra quỷ, ngay cả nói chuyện cũng không rõ ràng, những chuyện đó hắn đều chịu được. Nhưng đến cả một viên đá cũng dám “coi thường” hắn???
Chuyện gì cũng có thể nhịn, nhưng đá thì không được quyền khinh người!
Hắn liền truyền linh lực truy đuổi vệt sáng kia không ngừng nghỉ, đồng thời bung thần thức tạo thành một tấm lưới lớn bao trùm cả viên đá.
Ngay khi hắn hoàn thành động tác đó, vệt sáng kia giật nảy như một con mèo bị chạm vào đuôi.
Hắn mơ hồ còn cảm nhận được cơn giận dữ của nó.
Người trẻ tuổi à, ngươi chơi không đẹp chút nào!
Đã nói là “tùy duyên”, sao lại cưỡng ép thế này?
Đồ tệ bạc!
Đồ tồi!
Trình Huy: ...
Ta thấy hình như đầu óc mình có chút vấn đề rồi...