Âu Dương Chinh mặt mày lạnh lùng, lính gác vừa thấy liền tỏ ra lấy lòng, nhưng y chỉ hờ hững gật đầu một cái.
Tên lính đó cúi đầu khom lưng đưa người vào trong, rồi mới quay lại đứng ở cổng, thở dài thườn thượt:
"Haiz, con người với con người đúng là khác xa nhau, đôi khi còn thua cả yêu thú."
Tên lính bên trái không nhịn được liếc nhìn gã một cái, lặng lẽ bước ra xa. Loại người cả ngày chỉ biết than thở, thà nịnh nọt còn hơn tu luyện nghiêm túc thế này thì suốt đời chẳng khá lên nổi.
Dù chỉ là đệ tử bên ngoài, nhưng gã vẫn có khát vọng riêng, nghĩ bụng sau này phải tránh xa kẻ như thế, kẻo lại bị lây xui xẻo.
Âm động quanh năm u ám này bình thường chẳng mấy ai lui tới, vậy mà chỉ trong chốc lát đã có ba người xuất hiện.
Ngay sau khi Âu Dương Chinh bước vào, lại có một nữ tu trẻ trung xinh đẹp chạy vội đến.
Hai lính gác liếc nhau, trong lòng đều rên thầm: Xong rồi, không ai dễ đối phó cả!
Nàng chính là con gái của một trong chín trưởng lão, mới hơn hai mươi tuổi mà tu vi đã chạm ngưỡng cao nhất của Trúc Cơ, được xem là thiên tài trẻ trong môn phái. Còn Âu Dương Chinh cũng chẳng kém cạnh, đều là đệ tử được ưu ái bồi dưỡng trong môn.
Nhưng vấn đề là hai người này không hiểu vì sao lại chẳng ưa nhau, hễ gặp là cãi vã, bây giờ lại trùng hợp cùng đến âm động, thật sự khiến người ta đau đầu.
Hai lính gác đứng cổng thấy vậy thì toát cả mồ hôi. Vị tiểu thư kia tính tình nóng nảy, lại tự tin vì thiên phú lẫn xuất thân, chẳng nể ai ra gì. Dù nàng làm càn, nhưng có cha chống lưng nên không ai dám đυ.ng đến. Những kẻ từng bị nàng bắt nạt mà là kẻ dưới, thì người thì bị mắng, kẻ thì bị đánh, nhẹ thì bị quất một roi, nặng thì gãy xương cũng chẳng ai bênh.
Hôm nay nàng xuất hiện đầy khí thế, rõ ràng là đang muốn gây chuyện, bảo sao hai tên lính trông thấy mà lòng rối như tơ vò.
"Tiên tử..."
Dương Văn Ngọc sắc mặt u ám, rõ ràng đang rất giận"
"Bớt lắm lời! Âu Dương Chinh cái đồ khốn đó có đang ở trong kia không?"
Tên lính bên phải đáp hơi chậm liền bị nàng quất một roi vào mặt:
"Ờ… á!"
Dương Văn Ngọc gằn giọng:
"Ta hỏi thì trả lời ngay lập tức cho ta!"
Gã vội đáp, cố nén đau:
"Dạ dạ dạ! Âu Dương sư huynh mới vào đó không lâu!"
Dương Văn Ngọc tiếp tục truy hỏi:
"Có ai đi cùng y không?"
Lần này tên lính không dám chần chừ nữa, sợ lại bị đánh:
"Dạ không..."
Dương Văn Ngọc trừng mắt, không tin được:
"Không có? Không thể nào! Con tiện nhân Thẩm Xu đó sao lại bỏ lỡ cơ hội thế này?"
Vừa nói, nàng lại vung roi đánh xuống.
"Ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám lừa ta..."
Tên lính canh gác sợ xanh mặt:
"Dạ không, không, tiểu nhân nào dám giấu tiên tử!"
Dương Văn Ngọc hừ lạnh:
"Hừ, biết điều thì tốt! Vậy hôm nay có những ai đã vào âm động?"
Tên lính vội đáp thêm:
"Còn một đứa nhỏ nữa cũng vào trong rồi."
Dương Văn Ngọc nghi ngờ:
"Đứa nhỏ? Đứa nhỏ gì mà lại vào được nơi đó?"
Tên lính khổ sở đáp:
"Tiểu nhân cũng không biết nữa..."
"Đứa nhỏ đó trông thế nào?"
Gã nhỏ giọng đáp:
"À... ờm, trông... khá xinh đẹp."
Dương Văn Ngọc nhíu mày.
Đẹp? Một đứa nhỏ thì có gì mà đẹp chứ?
Nhưng thấy hai tên lính này không giống đang nói dối, nàng đột nhiên nảy sinh nghi ngờ.
Chết tiệt, chẳng lẽ là con tiện nhân Thẩm Xu dùng phép giả dạng để lén vào trong sao?
Hỏng rồi!
Nữ nhân đó chắc chắn đã biết Âu Dương Chinh sẽ đến đây, nên cố tình chờ sẵn để tìm cơ hội tiếp cận!
Không ổn rồi! Nếu thực sự để ả đạt được mục đích, thì sau này chẳng phải mình sẽ bị ả cười đến chết sao?
Không được, nhất định không thể để ả toại nguyện.
Nàng lạnh mặt quát to:
“Tránh ra! Ta phải vào trong!”
“Hả?”
Hai tên lính gác ngẩn người.
“Cái đó... lệnh bài...”
“Lệnh bài để ta bổ sung sau! Tránh ra cho ta!”