Chương 41: Tìm kiếm tin tức (2)

Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Trong ba tháng ấy, Lâm Thanh Dương hầu như chỉ ở yên một chỗ để tu luyện, trừ mỗi tháng ra ngoài một lần nghe giảng, còn lại đều tập trung khổ luyện.

Trình Huy thể hiện ra sự thông minh làm y vô cùng bất ngờ. Sau thời gian dài tiếp xúc, Lâm Thanh Dương cũng nhận ra Trình Huy dường như không thể hoàn toàn điều khiển được thân thể của mình.

Cái cảm giác linh hồn và thân xác không hòa hợp này thật sự không dễ chịu. Y thường xuyên thấy Trình Huy vì chuyện đó mà nổi giận.

Tuy vậy... cơn giận của Trình Huy cũng chỉ là lặng lẽ trốn vào góc phòng rồi ngồi vẽ vòng tròn trên đất. Trong mắt Lâm Thanh Dương, cảnh đó đúng là... đáng yêu vô cùng.

Khụ khụ...

Là một vị hôn phu đủ tư cách, dĩ nhiên y không thể để người yêu mình chịu đựng như thế. Vậy nên y ra sức tu luyện, mục tiêu là để Trình Huy sớm tiến hóa thành thi thể biết đi. Dạng này mạnh hơn loại chỉ biết hành động bản năng rất nhiều. Dù di chuyển chậm chạp, nhưng sức mạnh lại cực lớn, ít nhất có thể giúp Trình Huy dễ chịu hơn một chút.

Ba tháng tu luyện khổ cực giúp Lâm Thanh Dương thuận lợi bước vào tầng năm của cảnh giới Luyện Khí.

Đừng nghĩ tốc độ đó là chậm. Ngay cả thiên tài được các môn phái lớn bồi dưỡng đặc biệt cũng chỉ đến mức này thôi. Thế nên ngoài sư phụ Vô Ưu Tử là người tỏ ra bình tĩnh, còn lại các sư huynh sư tỷ đều vô cùng ngạc nhiên và vui mừng.

Thi Khôi Tông là một phái nhỏ, nhỏ đến mức mỗi ngọn núi thường chỉ đủ chỗ cho một nhóm nhỏ đệ tử. Lâm Thanh Dương không rõ tình hình các ngọn khác ra sao, nhưng ở ngọn núi Thập Tam Phong, cả thảy chỉ có sáu huynh đệ đồng môn, ai cũng thân thiết với nhau.

Tuy mỗi người đều có tính tình kỳ quặc riêng, nhưng với y, đệ tử nhỏ tuổi nhất, ai nấy đều quý mến hết mực.

Một nhân tài sáng giá đột nhiên xuất hiện, ai cũng vui mừng như thể nhặt được báu vật. Trương Nhất Phàm còn đặc biệt khâm phục mắt nhìn người của sư phụ.

Ngay cả Vô Ưu Tử cũng thấy tự hào, tùy tiện ra khỏi môn đã vớ được một đệ tử mang thể chất hiếm có như vậy, đúng là chuyện chẳng mấy khi xảy ra.

Tuy nhiên, sau khi suy nghĩ cẩn thận, ông dặn dò các đệ tử khác không được để lộ chuyện tu vi của Lâm Thanh Dương ra ngoài. Gần đây, phái Huyền Thi và phái Khôi Thi lại xảy ra nhiều xung đột, nguyên nhân là do con trai duy nhất của phong chủ Thất Phong.

Dù chuyện không liên quan gì đến Thập Tam Phong, nhưng khi phong chủ kia trả đũa, mục tiêu chủ yếu lại là đệ tử của phái Huyền Thi.

Phái Huyền Thi tất nhiên không chịu để đệ tử mình bị bắt nạt, nên lại phát động phản công. Hai bên vì thế lại bắt đầu một vòng đối đầu mới.

Đệ tử nhà mình xuất sắc như vậy, gọi là thiên tài cũng không sai. Nhưng thiên tài nếu chưa trưởng thành, thì cũng chẳng là gì cả. Chỉ khi phát huy hết tiềm năng, người ấy mới thật sự là kẻ được ông trời ưu ái.

Sư phụ không muốn hạt giống quý trong tay mình còn chưa kịp lớn đã bị người khác nhổ mất. Vì vậy, cách tốt nhất là giữ kín mọi chuyện, không để lộ thực lực.

Vô Ưu Tử vô cùng xem trọng Lâm Thanh Dương. Ông cất công nhờ người luyện cho y một chiếc vòng ngọc có thể che giấu thể chất đặc biệt của mình, còn dặn y phải luôn mang theo bên người, tuyệt đối không được rời ra.

Lâm Thanh Dương rất nghe lời, chăm chỉ tu luyện ở Thập Tam Phong. Nhưng dù có thể nhịn khổ để luyện công, y lại không thể tự mình luyện xác, vì việc này cần rất nhiều tài liệu. Phần lớn có thể mua được, nhưng vẫn còn một số phải đích thân ra ngoài tìm mới có.