“Không biết, chưa từng thấy, cũng chưa từng nghe.”
Lâm Thanh Dương thẳng thừng phủ nhận cả ba, chẳng hề bất ngờ gì.
Trình Huy đứng bên cạnh chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy.
Dù thành thật là một đức tính tốt, nhưng lúc này mà nói thật thì chẳng phải là tốt bụng mà là... quá ngốc.
Dù người mặc áo bào xám tro kia có xảy ra chuyện gì, thì cũng phải phủi sạch quan hệ cho bằng được.
Trương Nhất Phàm cũng không bất ngờ khi nghe Lâm Thanh Dương đáp như vậy. Sống chung hơn một tháng, y hiểu quá rõ tính cách của tiểu sư đệ này.
Đừng nhìn mới tám tuổi mà lầm, bình thường lại vô cùng điềm tĩnh, đa phần thời gian đều ở trong sân luyện công, chưa bao giờ chạy loạn ra ngoài. Một đứa trẻ ngoan ngoãn, ít nói như vậy thì làm gì có khả năng chạm mặt tên khốn kia chứ?
Lâm Thanh Dương giả vờ tò mò hỏi:
“Sư huynh, người đó là ai vậy?”
Trương Nhất Phàm phẩy tay:
“Một tên vô tích sự của ngọn núi Thất Phong. Tốt nhất là đệ chưa từng gặp, mà nếu sau này lỡ gặp thì tránh càng xa càng tốt. Nếu gã dám gây chuyện với đệ, cứ gọi tên sư phụ ra là được.”
Lâm Thanh Dương ngoan ngoãn gật đầu:
“Dạ.”
“Vậy... tại sao người ở núi Thất Phong lại nhờ huynh đi tìm? Có chuyện gì xảy ra à?”
Trương Nhất Phàm bĩu môi:
“Loại cặn bã đó, gặp chuyện mới đáng đời.”
Thấy tiểu sư đệ nhìn mình đầy tò mò, y đành giải thích thêm.
Tên kia là một thằng vô lại, dựa vào việc cha mình là phong chủ của núi Thất Phong nên thường xuyên bắt nạt người khác. Ghê tởm nhất là, gã rất thích người đẹp, mà còn có sở thích biếи ŧɦái là sưu tầm những bộ phận xinh đẹp trên cơ thể người khác. Trước đây từng có vài người hầu có ngoại hình ưa nhìn bị gã hãm hại, tuy việc bị che đậy nhờ cha gã ra tay, nhưng tai tiếng của gã thì vẫn truyền ra ngoài.
Về sau, gã khôn ra được chút, mỗi lần làm chuyện xấu đều biết che giấu, tìm người ra tay cũng chỉ nhắm vào tôi tớ hoặc đệ tử hạng xoàng, bằng chứng không đủ nên không ai đòi lại công bằng cho người bị hại được.
Giờ gã đột nhiên biến mất, Trương Nhất Phàm tuy không phải người tốt gì, nhưng vẫn cảm thấy tin này khiến lòng nhẹ nhõm.
Dù gì thì cũng là đồng môn với nhau, ra tay với người nhà là điều tối kỵ. Nếu thật có người ra tay trừ được cái thứ sâu mọt này, y thật lòng muốn cảm ơn người đó.
Sau khi biết được tin tức từ chỗ Lâm Thanh Dương, Trương Nhất Phàm liền quay người rời đi. Chỉ cần kể lại vụ việc cho đám người ở Thất Phong là coi như xong.
Thật ra thì Thập Tam Phong và Thất Phong vốn dĩ đã không ưa nhau, nếu không vì giữ thể diện thì y còn lười chẳng thèm hỏi han gì.
Người của núi Thất Phong bảy gặp chuyện, y không vỗ tay ăn mừng là đã hiền rồi, còn đòi giúp đỡ đi tìm người? Không bao giờ!
Sau khi tiễn người của núi Thất Phong rời đi, Trương Nhất Phàm cũng chẳng buồn nhớ đến chuyện đó nữa.
Lâm Thanh Dương yên ổn mấy ngày, đến lúc lại tìm Trương Nhất Phàm để hỏi thêm bí quyết tu luyện, thì vô tình buông một câu dò xét.
Biết được rằng phong chủ của núi Thất Phong cuối cùng vẫn không tìm thấy người, tức giận đến mức phát cuồng, nói rằng có người hại chết con trai mình nhưng lại không có bằng chứng.
Sau vài ngày làm loạn, bị chưởng môn khiển trách một trận, ông ta mới chịu yên lại đôi chút.
Chỉ là người này bụng dạ hẹp hòi, con trai chết mà không tìm được kẻ thù, lòng dạ lại càng thêm hiểm độc. Gần đây cứ đi khắp nơi kiếm chuyện với người khác.
Nghe nói ông ta còn lập ra một danh sách những người bị tình nghi, gần như bất kỳ ai từng đắc tội với con trai ông ta đều bị ghi tên vào. Chắc chắn sẽ bị ông ta gây khó dễ một phen.
Lâm Thanh Dương thở phào nhẹ nhõm. Y và người nam nhân mặc áo xám kia hoàn toàn chỉ tình cờ gặp nhau, chẳng có chuyện đắc tội hay không đắc tội gì cả. May mắn là y đã ra tay kịp thời, nếu kéo dài vài ngày nữa, e là thật sự bị phong chủ của núi Thất Phong theo dõi rồi.
Giờ y chỉ là một kẻ tu luyện cấp thấp, nếu bị một cao thủ cấp Kim Đan để mắt tới thì phiền phức lớn thật. Dù trong tay có không ít lá bài tẩy, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối, những thứ đó cũng chẳng có bao nhiêu tác dụng.