Chương 38: Nghi ngờ (2)

Gϊếŧ kẻ kia cũng là một lựa chọn giống nhau, vì y đã cân nhắc rằng mình có thể chịu được hậu quả sau đó. So với việc để một kẻ có thế lực âm thầm ghi hận trong lòng, thì thà dứt khoát ra tay trước, xử lý triệt để mọi chuyện, cắt đứt hậu họa còn hơn.

Lâm Thanh Dương không để tâm tới cái xác nằm đó với đôi mắt mở trừng trừng, trái lại, y còn rất quen tay lục soát trên người thi thể.

Túi trữ vật, áo choàng pháp thuật, trâm ngọc trên đầu...

Nhìn những món pháp khí lặt vặt này, Lâm Thanh Dương không nhịn được cong khóe môi, gần như muốn bật cười.

Giờ y chỉ mới ở tầng ba luyện khí, khi quyết định ra tay với kẻ này cũng đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị thương, nhưng không ngờ kẻ kia rõ ràng là một tu sĩ Trúc Cơ, thế mà lại yếu đến mức không kịp kích hoạt pháp khí.

Gọi thế mà cũng là tu sĩ Trúc Cơ sao?

Phải biết, trước đây ở Huyết Sát Môn, y thật sự là từ tầng đáy đánh gϊếŧ mà lên. Y từng nghe nói, các môn phái chính đạo cũng thường xuyên cho đệ tử ra ngoài rèn luyện, trong tông môn cũng có nhiều loại tranh tài lớn nhỏ. Có thể nói, một khi đã đạt đến cảnh giới tu hành thành công, hầu như ai cũng có khả năng chiến đấu.

Tất nhiên, lần này là do y đánh lén, nhưng kể cả như vậy thì gã kia cũng quá tệ, đúng là một đống bùn nhão chẳng thể trét lên tường nổi.

Lâm Thanh Dương giơ chân đá thi thể gã đàn ông áo tro xuống khe sâu bên trong hang động. Vừa hay lúc đó, từ dưới đáy động phun lên một luồng khí lạnh Cửu U đen đặc, thổi tan thi thể chẳng còn gì sót lại.

Còn linh hồn? Xin lỗi, đã sớm bị Lâm Thanh Dương xử lý luôn rồi. Y tuyệt đối không để lại mối nguy nào cho bản thân.

Dọn dẹp xong thi thể, Lâm Thanh Dương lại kiểm tra túi trữ vật của gã nam nhân, gom hết những món có khả năng lưu lại dấu vết nhận diện, ném toàn bộ vào hang sâu.

Lúc này tuyệt đối không được tham lam. Y thà từ bỏ vài món đồ tốt, cũng không thể để bản thân vướng họa.

Trở lại sân nhỏ của mình, Lâm Thanh Dương lập tức thả Trình Huy ra.

Trình Huy vốn định vừa ra ngoài là liều mạng với cái tên khốn nạn kia, nhưng vừa mở mắt liền thấy ánh sáng rực rỡ, hắn đã về tới sân nhỏ của mình.

Trình Huy: ???

Người đâu? Gã khốn đó đâu?

Hắn trừng mắt nhìn Lâm Thanh Dương, nghĩ mãi cũng không hiểu nổi, một đứa nhỏ tám tuổi như y làm sao có thể xử lý được kẻ tệ hại đó.

Lúc đó rõ ràng hắn thấy ánh mắt gã kia đầy ác ý, làm sao có chuyện buông tha cho Lâm Thanh Dương được? Ai tin cho nổi!

Thế mà giờ đây, Lâm Thanh Dương lại bình yên đứng trước mặt hắn. Dù hắn không thể tin được, nhưng không thể không chấp nhận rằng: Gã kia quả thật không làm gì được Lâm Thanh Dương.

Trình Huy âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu Lâm Thanh Dương thật sự xảy ra chuyện ngay trước mặt hắn vì tên kia, chắc cả đời hắn sẽ cảm thấy day dứt không yên.

Nếu không phải vì hắn chạy loạn khắp nơi, Lâm Thanh Dương cũng không phải đi tìm hắn, và đương nhiên sẽ không gặp gã khốn đó.

Trình Huy lại phát ra âm thanh như trẻ thiểu năng:

“A ba a ba...”

Nhưng Lâm Thanh Dương dường như lại hiểu được điều hắn muốn nói, dịu dàng đáp:

“Huy Huy đừng lo, ta không sao. Mọi chuyện đã được giải quyết rồi.”

Trình Huy: ...Hả?

Giải quyết? Giải quyết thế nào?

Hắn cố kìm chế để không vỗ Lâm Thanh Dương mấy cái kiểm tra xem có phải là thật không.

Lâm Thanh Dương khẽ lóe sáng trong mắt. Y biết mà, Huy Huy của mình không giống người thường, thật sự có trí khôn.

Y nghĩ ngợi, cân nhắc xem nếu nói thật tình huống ra thì có làm mất hình tượng của mình hay không.

Dù sao thì, một đứa nhỏ tám tuổi mà làm ra chuyện gϊếŧ người... nghe cũng có phần quá tàn nhẫn?