Chương 33: Người nam nhân áo bào xám tro (3)

Lão già nhìn vào mắt Lâm Thanh Dương, như muốn từ đó thấy được suy nghĩ thật sự của đứa nhỏ.

Cuối cùng, ông ta lắc đầu, tự thấy bản thân mình mới là hồ đồ, một đứa nhỏ như vậy thì biết được gì chứ? Ông vỗ vai Lâm Thanh Dương, dịu giọng:

“Ý nghĩ của ngươi rất tốt, hãy cố giữ vững. Huyền Thi Tông của chúng ta, quan trọng nhất là phải biết quý trọng Huyền Thi bản mệnh của mình. Nhớ kỹ, nhất định phải bảo vệ tốt cho hắn.”

Nói rồi, ông thở dài, không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn ra xa, như đang nhớ lại điều gì đó.

Lâm Thanh Dương nắm tay Trình Huy, chậm rãi quay về, vừa đi vừa căn dặn:

“Huy Huy, sau này đừng chạy đi xa như vậy, bên ngoài rất nguy hiểm.”

Trình Huy thở dài trong lòng. Nói cho đúng thì, một cái xác sống như hắn còn có thể gặp nguy hiểm gì chứ? Chẳng lẽ lại có người rảnh rỗi tới mức cướp của một cái xác?

Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu hắn, thì đột nhiên nghe thấy giọng nói từ trên không vọng xuống.

“Ồ... Thằng nhóc này xinh quá nhỉ?”

Trình Huy: Chắc chắn miệng ta vừa mới nói gở rồi.

Ngay sau đó, một người nam nhân mặc áo bào xám từ trên trời rơi xuống, ánh mắt đầy tà ý không chút che giấu nhìn chằm chằm vào Lâm Thanh Dương.

Trình Huy chỉ cần liếc qua ánh mắt người đó là biết ngay đây không phải kẻ tốt lành gì. Hắn lập tức loạng choạng, ra vẻ như không điều khiển được thân thể, bước tới trước mặt Lâm Thanh Dương để chắn tầm mắt tên kia.

Tên nam nhân cau mày khó chịu, nhưng thấy chỉ là một cái xác sống thì không tức giận nữa. Dù sao thì ai cũng biết xác sống là thứ gì, đến đi còn không vững, lấy gì ngăn cản được tầm nhìn người khác?

Gã hất tay đẩy xác sống sang một bên, cúi đầu nhìn Lâm Thanh Dương:

“Này nhóc con, ngươi là đệ tử mới nhập môn hả? Sao ta chưa từng thấy ngươi?”

Trình Huy không kiểm soát được thân thể ngã xuống đất, vừa khéo nhìn thấy ánh mắt Lâm Thanh Dương đang dán chặt vào tay tên kia.

Trình Huy: ???

Nhìn tay gã làm gì? Không mau thừa dịp chạy đi còn chờ gì nữa?

Lâm Thanh Dương từ từ ngẩng đầu, nở một nụ cười ngây thơ:

“Vâng, ta tên là Lâm Thanh Dương. Đại ca ca, huynh tên gì vậy?”

Ánh mắt tên áo bào xám lập tức sáng lên, vẻ tà ác trong mắt càng rõ ràng hơn. Đôi mắt đẹp như vậy, nếu moi ra chắc chắn sẽ là món đồ sưu tầm quý giá!

Gã cười càng thêm gian xảo, ánh mắt liếc một vòng xung quanh. Nơi này vốn đã hẻo lánh, lúc này trời lại sắp tối, chẳng thấy bóng người nào.

Gã cố tỏ ra dịu dàng: “Tiểu đệ đệ, ta là sư huynh của núi Thất Phong. Muốn đi chơi với ta không?”

Gã chẳng thèm quan tâm đứa nhỏ này là đệ tử của ai, chỉ cần dẫn về phong thứ bảy, sau đó tìm lý do nói đứa nhỏ làm gã khó chịu nên bị đuổi đi, sau đó không thấy nữa thì liên quan gì tới gã? Không ai có bằng chứng, thì làm gì được gã? Cha gã là phong chủ của núi Thất Phong cơ mà!

Lâm Thanh Dương cũng cười rất tươi:

“Thật ạ? Sư huynh muốn dẫn ta đi chơi ở núi Thất Phong sao?”

Nhưng sau đó lại ra vẻ do dự:

“Có điều... sư phụ không cho ta đi chơi ở những phong khác, người bảo mấy nơi đó đều không có người tốt...”

Tên kia giả vờ tức giận:

“Nói linh tinh!”

“Sư phụ ngươi sao có thể nói vậy chứ? Ta chẳng phải là người tốt sao? À mà, sư phụ ngươi là ai vậy?”

Mắt Lâm Thanh Dương đảo tròn, làm mặt xấu:

“Sư phụ ta hả...”

“Không nói cho huynh đâu!”

Tên kia không để tâm, cho rằng sư phụ của đứa nhỏ chắc cũng chẳng có quyền thế gì, nếu không thì đã nêu tên ra rồi chứ không giấu. Thế thì càng không đáng ngại.

Trong lòng gã càng chắc chắn hơn về ý định bắt cóc đứa nhỏ này.

“Đi nào, sư huynh dẫn ngươi đi chơi ở núi Thất Phong.”

Gã đưa tay định bế Lâm Thanh Dương lên.

Lâm Thanh Dương lại nhanh nhẹn né tránh:

“Sư huynh, ta không muốn đi núi Thất Phong, chỗ đó cũng chỉ là một ngọn núi thôi mà. Huynh có thể dẫn ta đi chỗ nào thú vị hơn không?”

Y chớp mắt, làm bộ đáng yêu:

“Chính là... sư phụ không cho ta đi tới đó. Nếu huynh có thể dẫn ta đi nhìn thử, thì ta sẽ đồng ý đi núi Thất Phong với huynh.”

Tên kia bắt đầu mất kiên nhẫn:

“Ồ? Sư phụ ngươi không cho ngươi đi đâu thế?”

“Chính là... Mộ Âm Động đó.”

Tên áo xám giật mình. Mộ Âm Động là cấm địa của Thi Khôi Tông, đến gã còn không dám bén mảng tới, vậy mà đứa nhóc này lại muốn gã dẫn đi? Điên rồi chắc!