Tuy lão già kia không phải cao nhân gì, nhưng Trình Huy lại có chút tò mò với Tàng Thư Lâu này.
Nhìn mức độ canh giữ nơi đây thì cũng không phải địa điểm quá quan trọng, nhưng đã gọi là Tàng Thư Lâu thì dù bên trong không phải là công pháp tu luyện, chắc hẳn cũng có không ít thứ thú vị.
Nếu được, hắn thật sự muốn vào xem thử. Dù sao thì hắn cũng quá xa lạ với thế giới này, hiểu biết ít ỏi cũng chỉ là nghe lén được từ người khác nói chuyện.
Không phải những người đó cố tình gạt hắn, chỉ là có quá nhiều thứ vốn dĩ mang tính chủ quan, nếu không tự mình trải qua thì cũng chẳng thể phán đoán chính xác được.
Đang lúc hắn còn do dự không biết có nên vào nhìn thử không, thì tu sĩ trẻ tuổi khi nãy lại từ trong lầu bước ra, như một cơn gió lướt qua.
Vừa ra đến cửa liền thấy Trình Huy đứng đằng xa, gã nhướn nhẹ đuôi mày, như định nói gì đó.
Trình Huy theo bản năng cảm thấy có điềm xấu, vội vàng lấy chân trái vướng chân phải, “rầm” một tiếng ngã lăn ra đất.
Tu sĩ trẻ: ...
Một cú ngã ấy khiến gã ngay lập tức mất hứng. Ban đầu còn cảm thấy cái xác biết đi này có vẻ linh hoạt, hóa ra cũng chẳng khác gì mấy cái xác bình thường, vừa ngốc nghếch lại còn đi đứng không nên thân.
Tuy gã cũng có chút mê nhan sắc, thích dùng những thi thể có ngoại hình đẹp đẽ hơn, nhưng loại bình thường như Trình Huy thì đâu thiếu gì, chẳng đáng để gã phí thời gian.
Tu sĩ kia kết một pháp quyết, thân hình lập tức biến mất giữa không trung.
Trình Huy cảm giác ánh mắt kia rời đi khỏi người mình, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đang định tự mình đứng dậy, thì đột nhiên cảm nhận được một bàn tay thô ráp đỡ hắn lên.
Hắn thuận thế đứng dậy, liền thấy lão già kia đang tốt bụng phủi bụi đất trên người cho hắn.
“Ơ kìa, ngươi là người nhà ai vậy? Ủa, lại là Huyền Thi bản mệnh sao? Trước đây ta chưa từng gặp qua ngươi.”
Lão nhân nở nụ cười hiền lành, đối xử với Trình Huy như thể đang nói chuyện với người thật chứ không phải một cái xác không hồn.
Trình Huy há miệng: “A ba a ba...”
“Ui chao, còn biết phát ra âm thanh nữa kìa, cũng có khiếu đấy chứ.”
Lão già có vẻ rất thích bộ dạng của Trình Huy, nghe được âm thanh như đứa trẻ chậm phát triển mà lại thấy vui vẻ bất ngờ.
Khóe miệng Trình Huy giật giật, lại nghe lão già nói tiếp:
“Ây, tiếc là trên mặt trông có vẻ vẫn còn hơi cứng đơ, không sao, đợi chủ nhân của ngươi tu vi cao hơn một tầng nữa, ngươi sẽ ngày càng lợi hại thôi.”
Lão đối xử với Trình Huy tốt một cách khó hiểu. Ông kéo hắn đến bên cạnh Tàng Thư Lâu, không chỉ bảo hắn ngồi xuống, còn cẩn thận lót thêm cái đệm nhỏ sợ hắn nhiễm lạnh.
Trình Huy biết lão không cần hắn đáp lại, chỉ cần một người ngồi lắng nghe mà thôi, thế là hắn im lặng ngồi yên một bên, lắng nghe lão từ từ kể chuyện.
Lão già này dường như biết rất nhiều chuyện. Trình Huy ngồi bên nghe, đúng là đã học lỏm được không ít mấy chuyện linh tinh rối rắm.
Nghe lời kể của lão, thì trước đây ông cũng từng là một thiên tài trẻ tuổi trong Thi Khôi Tông, nhưng số mệnh long đong, vận may kém. Lúc tu vi sắp từ Trúc Cơ đột phá lên Kim Đan, thì lại gặp phải một bí cảnh.
Kết quả, trong bí cảnh đó, ông gặp vô vàn nguy hiểm, đến cả Huyền Thi bản mệnh cũng mất đi, còn bản thân thì bị hủy mất căn cơ, tương lai coi như chấm hết.
Tu hành là một con đường chỉ tiến không lùi, người như ông đã đi vào ngõ cụt, không còn phát triển gì được nữa, tông môn có bỏ rơi cũng không phải chuyện lạ. Ít nhất, họ sẽ không tiếp tục đổ thêm tài nguyên vào người chẳng còn hy vọng.
Thế là, một kẻ không còn tương lai, bị phái đến trông coi Tàng Thư Lâu, nơi hầu như chẳng ai buồn ngó ngàng đến.