Chương 28: Cao nhân? (1)

Mỗi ngày tu luyện xong theo giờ cố định, Trình Huy nhìn nhìn thời gian, nhắc nhở Lâm Thanh Dương đã đến lúc đi học rồi.

Tính đến nay, họ đã vào Thi Khôi Tông được một tháng. Mỗi khi Lâm Thanh Dương có thắc mắc gì trong việc tu luyện, y thường tìm Trương Nhất Phàm để được giải đáp. Bình thường đệ tử không được hưởng đãi ngộ đó, chỉ có thể đến điện Truyền Công để nghe giảng bài.

Cứ mỗi tháng một lần, sẽ có một vị trưởng lão cấp Kim Đan đến giảng bài ở điện Truyền Công trong một ngày. Nội dung bài giảng thì không cố định, nghe được gì thì tùy thuộc vào may mắn mỗi người.

Trình Huy không hề biết rằng trong thân thể nhỏ bé của Lâm Thanh Dương lại ẩn giấu linh hồn của một người trưởng thành, nên vẫn nghĩ rằng y sẽ gặp nhiều khó khăn khi tu luyện. Vì thế, hắn luôn ghi nhớ lịch học, nhắc nhở đúng giờ, thúc giục Lâm Thanh Dương đi học không bỏ buổi nào.

Về phần Lâm Thanh Dương, bản thân y cũng rất có hứng thú với những buổi học đó. Trước khi nhập vào cơ thể này, tu vi của y chỉ ở giai đoạn sau Trúc Cơ, nên những bài giảng của trưởng lão Kim Đan đều vô cùng có ích.

Rất nhanh sau đó, Lâm Thanh Dương rời khỏi sân nhỏ để đến điện Truyền Công nghe giảng.

Chờ y rời đi, Trình Huy thay bộ quần áo có phần cũ kỹ, rồi chậm rãi rời khỏi sân viện.

Gần đây, ngoài việc lén nghe ngóng các tin đồn vặt, hắn còn thường xuyên đi dạo khắp đỉnh núi Thập Tam trong tông môn, chủ yếu để làm quen với địa hình.

Người trên đỉnh núi Thập Tam rất đông, ngoài đệ tử thân truyền của Vô Ưu Tử còn có nhiều người hầu và đệ tử phổ thông.

Những đệ tử bình thường này không hay xuất hiện, bởi không khí trong Thi Khôi Tông vốn khép kín, phần lớn mọi người đều quen với việc giam mình trong sân viện để tu luyện.

Trình Huy đi chầm chậm dọc đường, thỉnh thoảng lại gặp vài người có gương mặt ngây dại.

Có lúc đang đi, những người này bỗng dưng ngã nhào ra đường.

Lần đầu tiên thấy cảnh đó, Trình Huy suýt nữa bị dọa cho khϊếp vía. Hắn vội vàng chạy tới đỡ người kia dậy, nhưng khi vừa chạm tay vào thì phát hiện cơ thể đối phương lạnh toát như xác chết.

Trình Huy: ...

Nhưng ngay sau đó, những “xác chết” lạnh lẽo kia lại loạng choạng đứng dậy, chậm rãi bước tiếp, đi được một đoạn lại “bụp” một cái ngã lăn ra đất.

Trình Huy: ...

Từ sau lần đó, hắn mới biết những người thường xuyên ngã lăn ra như thế thực chất là các Huyền Thi, chỉ là thực lực của các đệ tử luyện Huyền Thi còn yếu, cũng không có đủ tài nguyên để giúp Huyền Thi phát triển linh trí. Vì vậy, đám Huyền Thi ấy trông ngốc nghếch như bị thiểu năng, đi đứng cũng không vững.

So với sự lóng ngóng của họ, Trình Huy dần nhận ra bản thân mình đặc biệt hơn rất nhiều. Hắn thầm cảm thấy may mắn vì Lâm Thanh Dương chỉ là một đứa nhỏ, chưa chắc đã biết Huyền Thi bình thường trông như thế nào. Nếu không, sợ là hắn đã dọa đứa nhỏ sợ chết khϊếp rồi.

Từ đó về sau, Trình Huy cố gắng không để lộ sự thông minh của mình trước mặt Lâm Thanh Dương. Dù trước đó đã để lộ một chút, nhưng may là chưa quá muộn.

Thật ra, chuyện có lừa được mấy người trong Thi Khôi Tông hay không cũng không quan trọng bằng việc có giấu được Lâm Thanh Dương hay không.

Dù sao thì... đứa nhỏ này chính là kiểu người vì tình yêu mà mù quáng.

Dù sao thì Trình Huy cũng là người có suy nghĩ ngay thẳng, nếu chẳng may Lâm Thanh Dương gặp phải kẻ tồi tệ thật sự, e rằng bị bán đi còn phải giúp người ta đếm tiền.

Bịch!

Trình Huy vụng về ngã nhào xuống đất, cũng may trước khi ngã còn kịp dùng tay đỡ, tránh để mũi mình đập xuống mà méo mặt.

Đợi một lúc, hắn mới từ từ bò dậy, phủi bụi trên người, rồi lại lững thững đi tiếp về phía trước.

Mục đích thay quần áo trước khi ra ngoài chính là vì chuyện này đây, bằng không cứ suốt ngày té ngã như vậy, quần áo giặt mãi cũng không xuể.

Vừa đi, hắn vừa lặng lẽ thả thần thức ra để “nghe ngóng”, à không, là để thu thập tin tức.

Trình Huy mắt vô hồn, cứ thế đi mãi mà không hay đã rời khỏi khu vực của ngọn núi Thập Tam.