Sau đó, Trương Nhất Phàm dạy cho y pháp quyết khởi động trận pháp bảo vệ tiểu viện, rồi dẫn y đi vào căn phòng bên trong.
Hai căn phòng, một là phòng ngủ. Bên trong có sẵn chăn gối và đệm cơ bản. Trên giường còn đặt một túi Càn Khôn, Trương Nhất Phàm chỉ vào chiếc túi ấy rồi nói:
“Đây là túi Càn Khôn của đệ. Không gian bên trong không lớn, nhưng với đệ bây giờ thì đủ dùng rồi. Trong đó có sẵn vật tư cần thiết cho ba tháng tu luyện. Nếu dùng hết, đệ có thể đến Thiện Công Đường nhận nhiệm vụ đổi lấy điểm tích lũy. Sau đó dùng điểm đó để mua thêm. Tất nhiên, nếu đệ có linh thạch, cũng có thể đổi thành điểm tích lũy. Tóm lại, ở Thi Khôi Tông chúng ta, điểm tích lũy có thể dùng để đổi lấy mọi thứ đệ cần, thậm chí là... thuê cả một vị trưởng lão Nguyên Anh trợ giúp, chỉ cần đệ có đủ điểm.”
Lâm Thanh Dương chớp chớp đôi mắt to, ngơ ngác nhìn đại sư huynh, rõ ràng là vẫn chưa hiểu hết những lời vừa rồi.
Trương Nhất Phàm thấy vậy, ánh mắt liền sáng lên. Bỗng dưng cảm thấy, có một tiểu sư đệ đáng yêu như thế này cũng không tệ chút nào. Chẳng trách sư phụ lại đối xử tốt với y như vậy, chỉ cần nhìn khuôn mặt nhỏ đáng yêu kia thôi cũng khiến người khác không nhịn được muốn đối xử tốt hơn một chút.
Vì thế, Trương Nhất Phàm liền không ngại phiền phức, tỉ mỉ giảng giải cho y một lượt về tất cả các quy tắc trong Thi Khôi Tông. Thậm chí những chuyện vốn định không nói ra, như các mâu thuẫn tranh chấp nội bộ trong môn phái, cũng bị Trương Nhất Phàm vô thức kể luôn một mạch.
Nói xong xuôi, Trương Nhất Phàm mới sững lại, há hốc miệng.
Sao... sao lại lỡ miệng hết cả rồi? Không ổn, chẳng lẽ... dọa sợ tiểu sư đệ mất rồi?
Y lén liếc nhìn Lâm Thanh Dương, phát hiện đối phương vẫn giữ nguyên vẻ mặt ngây thơ, dường như không hiểu rõ những lời y vừa nói khi nãy. Trương Nhất Phàm lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Tốt rồi, may mà tiểu sư đệ còn nhỏ, chắc là chưa hiểu hết mấy chuyện bẩn thỉu kia. Y khẽ giơ tay lên, vỗ nhẹ lên miệng mình như để nhắc nhở, sau này phải cẩn thận lời ăn tiếng nói, không thể buột miệng như vừa rồi được nữa.
Nhưng nghĩ lại, nói trước những chuyện này với tiểu sư đệ cũng không phải sai hoàn toàn. Ít ra có thể giúp tiểu sư đệ giữ chút cảnh giác với những người khác trong tông môn, đặc biệt là đám người bên phái Con Rối, cái đám chuyên bày trò với xác chết đó, chẳng có ai ra gì cả!
Nói ra cũng thật nực cười. Ngoài giới thì Thi Khôi Tông từ trước tới nay vốn đã mang tiếng xấu, bị người ta khinh rẻ vì “chơi đùa xác chết”, quấy nhiễu sự yên nghỉ của người chết. Thế nhưng trong nội bộ tông môn, Huyền Thi phái lại chưa từng cảm thấy bản thân làm điều gì sai trái. Ngược lại, họ cho rằng chính phái Con Rối mới là kẻ làm ô uế thanh danh bổn môn.
Hai bên như nước với lửa, vốn đã mâu thuẫn từ lý tưởng cốt lõi. Dù có cố gắng đến mấy, cũng không thể hòa hợp nổi.
“Được rồi, tiểu sư đệ. Ta đi trước đây. Trong mấy ngày tới, đệ phải luôn giữ Huyền Thi bản mệnh bên cạnh, ăn ở cùng nhau, không được cách xa quá ba trượng. Ba ngày sau, ta sẽ đến hộ pháp cho đệ, đến khi đó đệ có thể chính thức bắt đầu tu luyện. À nhớ kỹ, trong mấy ngày này phải luôn mang Tuyệt Âm Thạch trên người, nếu không cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.”
Lâm Thanh Dương ngoan ngoãn gật đầu đáp lại:
“Cảm ơn sư huynh, đệ nhớ rồi.”
Chờ Trương Nhất Phàm rời đi, nụ cười ngây thơ thường trực trên mặt Lâm Thanh Dương liền chậm rãi biến mất. Y cầm lấy tấm thẻ gỗ, khẽ bật ngón tay một cái, lập tức kích hoạt trận pháp bảo vệ tiểu viện.
Nếu lúc này Trương Nhất Phàm còn ở đây, nhất định sẽ kinh hãi, một phàm nhân chưa từng tu luyện, sao có thể kích hoạt trận pháp mà không cần khẩu quyết?
“Huy Huy...”
Lâm Thanh Dương quay đầu nhìn về căn phòng nhỏ, dường như có thể xuyên qua vách gỗ, nhìn thấy Trình Huy đang nằm bất động trên giường bên trong.
Y chậm rãi cụp mắt, hàng mi dày khẽ run nhẹ. Một thủ ấn hiện lên trong tay y, giây lát sau, Trình Huy, người đang nằm trong phòng, bỗng nhiên hôn mê bất tỉnh, dù lúc trước còn đang tỉnh táo.
Lâm Thanh Dương chậm rãi bước về phía căn phòng ấy, đến bên mép giường. Y cúi đầu nhìn vào l*иg ngực Trình Huy, nơi có một lỗ thủng to đẫm máu, trái tim nhói lên từng cơn.
Tại sao? Rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng lẽ chỉ có làm vậy mới...
Trong mắt y hiện lên ánh nhìn kiên quyết lẫn tuyệt vọng. Y khép tay lại thành hình lưỡi dao, rồi không do dự, mạnh mẽ đâm thẳng vào ngực mình!