Đưa tay xoa thái dương đang đau nhức, Đỗ Mặc bỗng nhận ra tay áo mình màu xanh non, khó nhọc cúi nhìn, y phục trên người lại là cổ phục.
Nếu không phải Đỗ Tiêu thay đồ cho hắn, vậy thì hắn đã hóa thành Đỗ Mặc trong mộng rồi.
Ý nghĩ này khiến hắn như rơi xuống vực. Mối hận chưa báo, mà giờ lại phơi thây giữa biển cả, chẳng khát chết cũng đói chết.
Cơn gió lạnh thổi qua, hắn run rẩy, cũng có thể bệnh mà chết.
Cho dù là ở cổ đại thành cô nhi, với trí tuệ của hắn, vẫn có thể lập nên sự nghiệp. Nhưng hiện thực quá tàn khốc, ngửa nhìn trời xanh thẫm, khóe mắt hắn tràn ra vệt nước.
Đúng lúc này, xung quanh vang lên tiếng động lạ. Chớp mắt sau, một người từ dưới nước chui lên, một tay cầm cá lớn, miệng còn ngậm cá nhỏ.
Tiêu Thất chuẩn xác nhả con cá nhỏ xuống cạnh đầu Đỗ Mặc, gọi: “Kim Tiền Quy, tới ăn cơm! Hôm nay cá béo lắm, ta còn lựa riêng cho ngươi một con lớn, mau ăn đi.”
Đỗ Mặc nghiêng đầu, mới phát hiện bên cạnh có một con rùa. Mai nó còn lớn hơn bàn tay người trưởng thành, nhưng cái đầu thò ra lại nhỏ xíu. Nó hăng hái gặm nhấm con cá chưa đầy hai tấc kia, như thấy là món ngon to lớn lắm.
Trong lúc hắn ngạc nhiên nhìn rùa cắn cá sống, Tiêu Thất đã nhai xong con cá trong tay.
Thấy nhân loại tỉnh, y liền ghé sát lại, chìa cá ra: “Ngươi tỉnh rồi à. Nhìn con cá này đi, cá biển sâu đấy, không có xương nhỏ. Ta cũng mang cho ngươi một con, muốn cảm tạ ta thì cũng được, bạc hay trân châu, ta không kén chọn.”
Trông thấy vết máu nơi khóe miệng Tiêu Thất, mặt Đỗ Mặc liền sầm xuống, há miệng định từ chối.
Đáng tiếc, đã quá lâu chưa uống nước, hắn há miệng nửa ngày lại chẳng phát ra nổi một âm.
“Nhân loại các ngươi thật phiền phức, ăn một bữa cơm cũng phải hầu hạ. Nhìn Kim Tiền Quy kìa, nó biết tự ăn cá, thật ngoan. Thôi thì cứu người cho trót, ta đành giúp ngươi lần nữa vậy.” Nói rồi, Tiêu Thất đem con cá còn giãy đạp nhét vào miệng Đỗ Mặc.
Trong tư thế “chó gặm xương”, Đỗ Mặc ngây dại. Cảm nhận cá tươi còn sống động trong miệng, hắn mới hoảng hốt quay đầu, phun cá xuống đất, khàn giọng: “Không, ăn, cá sống.”
Thấy hắn bắt bẻ như vậy, Tiêu Thất bĩu môi, xách đuôi cá nện xuống đất mấy cái, đợi nó không còn động đậy mới lại đưa đến trước miệng hắn.
Nhìn rõ cảnh máu tanh này, tim Đỗ Mặc lạnh ngắt. “Sống” đối nghịch là “chín”, nào phải “chết” đâu chứ!
Thấy hắn né mặt đi, Tiêu Thất nhíu mày, ba miếng nuốt gọn con cá, còn liếʍ môi, dùng vây đập vào mặt Đỗ Mặc, nói: “Ngươi biết vì sao nhân loại xấu xí không? Bởi vì các ngươi chẳng được ăn cá! Ngươi biết cá là gì không? Cá là loài sống dưới nước…”
Bỏ ngoài tai giọng trong trẻo kia, Đỗ Mặc lại bị cái đuôi to lớn hù dọa, hóa ra là một mỹ nhân ngư!
Hắn muốn hôn mê, nhưng đã ngủ quá lâu, giờ tinh thần tỉnh táo.
Khi Tiêu Thất thôi quất đuôi, nửa mặt hắn đã đỏ bừng. Đỗ Mặc chẳng kịp lo đau rát, chỉ khó tin lẩm bẩm: “Mỹ nhân… ngư.”
“Ai? Ngươi cũng thấy ta đẹp sao?” Tiêu Thất vô cùng đắc ý với cách xưng hô này, còn vòng quanh hòn đảo bơi hai vòng, khoe dáng, nói: “Ngươi có thể gọi ta là Tiêu Thất đại nhân, hoặc mỹ nhân Thất vương tử điện hạ.”
Một trận gió biển thổi qua, Đỗ Mặc nổi da gà khắp người, đưa tay sờ trán nóng hổi, chỉ thấy khổ sở.
Nghĩ rằng chỉ cần còn sống, ắt có ngày trở về, hắn nhắm mắt, hạ quyết tâm, nói với nhân ngư đang ra sức phô diễn: “Tiêu Thất đại nhân, ta có lẽ đang phát sốt.”
“Phát sốt? Ý là tới mùa xuân thì muốn tìm bạn giao phối ấy hả? Cái này ta không giúp được đâu. Ngươi cần ta tìm cho ngươi một con cá không?” Tiêu Thất gõ cằm suy tư, mắt nhìn chằm chằm bụng Đỗ Mặc, hiển nhiên đang nghiên cứu cách nhân loại giao phối.
[Cái ngươi nói là “phát tình” chứ không phải “phát sốt”, hơn nữa nhân loại đâu chỉ mùa xuân, quanh năm đều có… Nhân loại cũng không thể giao phối với cá được. Nhưng mỹ nhân ngư thì quả là đẹp thật…]
Xua đi ý niệm tạp nhạp, Đỗ Mặc nghiêm giọng: “Ta bệnh rồi, cần tìm đại phu.”
“Ngươi muốn tới nơi con người ở à?”
“Ừm.”
Trong lúc hắn lo rằng gặp gỡ ngẫu nhiên, mỹ nhân ngư chưa chắc sẽ chịu cứu, thì Tiêu Thất nhảy phắt lên đảo, đổ sạch tài vật trong mai rùa ra.
Đỗ Mặc thấp thỏm nhìn y đếm trân châu: “Cứu”, “không cứu”, “cứu”, “không cứu”…
Mãi đến cuối cùng, khi một thỏi bạc rơi xuống đống trân châu, Tiêu Thất mới thốt ra hai chữ “không cứu”. Đỗ Mặc lập tức nhắm chặt mắt, tuyệt vọng.