Chương 3

Đỗ Mặc là con nuôi của thương nghiệp cự phách* Đỗ Bác Niên.

(* Cự phách: Nói về người giàu, có thế lực, danh tiếng.)

Vợ chồng Đỗ Bác Niên đều khỏe mạnh, nhưng sau sáu năm kết hôn lại chẳng có lấy một con trai hay con gái. Sau này mời một đạo sĩ đến xem mệnh, mới được chỉ điểm, đi nhận nuôi một bé trai sáu tuổi ở cô nhi viện, đặt tên là Đỗ Mặc.

Năm sau, Đỗ Bác Niên liền có được con trai ruột của mình — Đỗ Tiêu.

Tuy rằng cha mẹ nuôi đối xử với hắn rất tốt, nhưng Đỗ Mặc biết rõ thân phận của mình. Trong lòng luôn mang ơn công nuôi dưỡng, song hắn chưa từng nghĩ tới chuyện đòi hỏi một phân nửa gia sản nào của Đỗ Bác Niên.

Ngay khi học đại học, Đỗ Mặc đã bắt tay khởi nghiệp. Đến lúc hắn hai mươi bảy tuổi, đã có chút thành tựu.

Đáng tiếc, hắn vốn không để mắt tới sản nghiệp Đỗ gia, lại chẳng ngăn được sự nghi kỵ của Đỗ Tiêu.

Thân thể Đỗ Bác Niên mấy năm gần đây dần suy yếu, mà Đỗ Tiêu lại không nên thân. Đỗ Bác Niên muốn để Đỗ Mặc vào Đỗ gia tương trợ, nhưng sau khi Đỗ Tiêu biết chuyện, liền tính kế, chọn đúng ngày sinh nhật Đỗ Mặc, khiến hắn chôn thân giữa biển cả.

Mãi đến khoảnh khắc bị nuốt chửng bởi sóng biển, Đỗ Mặc mới hiểu rõ, bao năm nay sự yêu thương kia đều là giả dối, thì ra em trai mình lại là một kẻ vong ân bội nghĩa.

Khi hắn mở mắt lần nữa, trước mắt mờ mịt, sức ép bất ngờ khiến toàn thân chìm hẳn xuống nước. Đỗ Mặc cố sức giãy giụa muốn trồi lên, rốt cục cũng thấy rõ tình cảnh trước mặt.

Một người mặc đồ xanh nhạt, đang đè lên hắn, tranh giành cùng một con hải điểu cái mai rùa!

Có lẽ ngâm trong nước quá lâu, tay chân hắn đã rã rời, sắp không gắng gượng nổi nữa. Trong lúc nguy cấp, hắn chẳng kịp nghĩ ngợi, chỉ liều mạng vươn tay túm lấy vạt áo xanh, khàn giọng kêu: “Cứu mạng!”

Đáng tiếc, thanh âm khô khốc phát ra khàn đυ.c khó nghe, lại hù cho con hải điểu vỗ cánh bay đi. Một vật nặng tức khắc rơi thẳng xuống, nện trúng trán hắn, rồi trượt vào trong nước.

Đỗ Mặc vừa mới tỉnh táo, hai mắt lại đảo lên, hôn mê bất tỉnh.

Trước khi mất đi ý thức, hắn lờ mờ thấy dưới tà y xanh kia, ẩn giấu một chiếc đuôi cá.

Khó khăn lắm mới đoạt lại được rùa đen, Tiêu Thất vội vàng lặn xuống, đem nó vớt lên.

Một người một rùa lại nổi lên mặt nước, hải điểu sớm chẳng còn tung tích. Tiêu Thất ôm chặt mai rùa, đem thứ bên trong đổ cả ra người Đỗ Mặc.

Đếm từng hạt trân châu, từng khối bạc, y mới thở phào, nói: “May quá, may quá, không thiếu thứ nào.”

Lúc này, từ trong mai rùa chui ra một tiểu rùa đen, lưng mang lớp giáp non xanh biếc. Nó liếc Tiêu Thất một cái, rồi cặm cụi dùng miệng gắp từng viên trân châu bỏ lại mai, nói: “Có ta ở đây, ngươi còn lo lắng gì nữa!”

Tiêu Thất nằm bò lên người Đỗ Mặc, hai tay chống cằm, chiếc đuôi cá vỗ đều đều mặt nước. Y nói: “Ta sợ ngươi giở trò “kim thiền thoát xác*”, đến lúc ấy thì gia sản của ta coi như trôi sông hết.”

(* Kim thiền thoát xác là thành ngữ gốc từ điển tích Trung Hoa, chỉ việc con ve (thiền) lột xác để thoát thân.

Nghĩa bóng: chỉ mưu kế khôn khéo, bỏ lại cái vỏ bên ngoài để trốn thoát hiểm nguy hoặc đánh lừa đối phương.)

Đúng lúc này, Tiêu Thất chỉ về phía xa xa của bầu trời, nói: “Hải điểu lại tới kìa!”

Rùa đen lập tức ngậm khối bạc, bốn chân ngắn chạy loạng choạng chui vào mai, vội vã đến mức còn để cái đuôi nhỏ thò ra ngoài, trông thật buồn cười.

Tiêu Thất nhìn chán chê dáng vẻ nhát cáy của nó, lại gõ gõ mai rùa, cười: “Hải điểu đã đi rồi, ngươi ra đây đi!”

Rùa đen biết mình bị gạt, thò đầu ra liếc y, đầy bất mãn.

“Vừa nãy nhân loại này dọa hải điểu chạy mất, chúng ta có nên cứu hắn một mạng không?” Tiêu Thất vẫy đuôi, dùng vây cá khẽ đập vào mặt Đỗ Mặc, nói: “Không ngờ lại là người sống. Nhưng hắn ở dưới biển thì chẳng thể nào là đối thủ của nhân ngư. Theo lẽ thì hắn giúp chúng ta một phen, ta cũng nên cứu, chỉ là hắn xấu xí thế này, nếu cứu rồi thì xấu có lây sang ta không nhỉ?”

Rùa đen xoay người trong mai, thò đầu ra, trao cho y một ánh mắt “ngươi muốn cứu thì cứu, lắm lời làm gì”.

Mặt trời vừa lên, mây trắng trên cao nhuốm vàng.

Trên một hòn đảo nhỏ giữa biển, Đỗ Mặc giật mình tỉnh dậy.

Vừa rồi hắn mơ một giấc thật dài, trong mộng hắn là tiểu công tử kinh thành, tên gọi Đỗ Mặc. Mười tám năm trôi qua như một cuốn phim lướt qua, lúc này hắn như chẳng phân rõ nay là mộng hay thực.