Chương 2

Rùa đen chậm rãi mở một mắt ra rồi lại nhắm, ề à nói: “Giao Vương Nam Hải có đồng ý không?”

Nghe tới chuyện này, Tiêu Thất vội ngoái lại nhìn, thấy không ai đuổi theo, lúc này mới chợt nhận ra mình buông lỏng quá sớm, lập tức nhét rùa đen trở lại trong áo, quẫy đuôi và tay, bơi gấp về phía trước, nói: “Không sao, ngươi đâu lạ gì trí nhớ của mẫu hậu, lời ta nói khi nãy, chớp mắt bà ấy sẽ quên. Chúng ta mau chóng đi trước khi phụ vương trở về.”

Rùa đen ló đầu khỏi vạt áo, liếc qua mái tóc ngắn của Tiêu Thất, chẳng nói thêm gì, lại rụt vào mai tính toán trân châu.

Tuy là tiểu nhi tử của Giao Vương Nam Hải, nhưng Tiêu Thất từ nhỏ chưa từng hưởng phúc phận của Vương tử.

Vương hậu Nam Hải sau khi sinh bảy đứa con thì trở nên đặc biệt hay quên.

Có một lần bà dắt Tiêu Thất ra ngoài du ngoạn, nửa đường liền bỏ quên nhi tử, lúc về lại mang theo một đứa nhỏ chừng một tuổi.

Đứa nhỏ đó ở trong động giao nhân gần hai mươi năm, đợi đến khi có thể hóa rồng mới quay về Đông Hải, hóa ra chính là Tam thái tử Đông Hải Long cung!

Còn Tiêu Thất thất lạc thì bị dòng hải lưu cuốn trôi đến Tây Hải, buộc phải cắt tóc ngắn trở thành tầng lớp thấp kém nhất trong tộc Giao nhân, sống cảnh lưu lạc, cho đến ba tháng trước mới được Nhị vương tử giao nhân ưa mạo hiểm mang về.

Ba tháng qua, Tiêu Thất tóc ngắn luôn bị giống cái trong tộc chán ghét, tiểu thư quý tộc không ai nguyện kết đôi cùng y.

Nhân hôm nay Giao Vương vắng nhà, Tiêu Thất liền ôm rùa đen lén bỏ đi, tính sang Đông Hải tìm cơ duyên.

Biển quanh đại lục nhân loại có ba nơi tộc giao nhân. Tây Hải giao nhân hung tàn hiếu sát, Nam Hải giao nhân giỏi dệt giao tiêu, Đông Hải giao nhân gần Long cung nên tự cao tự đại.

Vốn dĩ Nam Hải và Đông Hải giao nhân không ưa nhau, nhưng từ khi truyền ra tin Tam thái tử Đông Hải Long cung được Giao Vương Nam Hải nuôi lớn, quan hệ hai bên mới dần hòa dịu.

Tiêu Thất đã quen với cuộc sống lưu lạc, một mình ra đi cũng chẳng sợ. Đói thì ăn cá, rong biển, mệt thì tìm động mà ngủ.

Tuy trong biển có loài cá dữ, nhưng chẳng con nào dám ăn giao nhân. Giao nhân coi như nửa vương giả của biển, thân trên như người, hai bên cổ có cơ quan đặc biệt, có thể phát ra âm thanh chỉ loài cá nghe được, điều khiển chúng hành động.

Hôm nay sau giấc ngủ trưa, Tiêu Thất từ động tạm thời bơi ra, ngáp dài, phun ra một chuỗi bong bóng.

Mở mắt ra, y thấy không xa trên mặt biển có vật gì đó trôi nổi, bị ánh sáng ngược chiếu, theo sóng nước khẽ lay động.

Đặt rùa đen lên đầu, Tiêu Thất chỉ tay về phía đó, hỏi: “Kim Tiền Quy, ngươi xem kia là cái gì đang trôi vậy?”

Rùa đen lười nhác thò đầu khỏi mai, liếc qua, nói: “Nhân loại.”

“Nơi này cách đất liền nhân loại ít ra trăm dặm, chẳng phải nói nhân loại đều là hạng sinh vật hạ đẳng, chẳng thể sống trong biển sao? Hắn làm sao bơi tới được?” Tiêu Thất nghi hoặc.

“Chắc là xác chết.” Rùa đen lại đáp.

Tiêu Thất rõ ràng thấy hứng thú, nói: “Ta chưa từng thấy người chết bao giờ, chúng ta qua đó xem đi.” Nói rồi liền đội rùa đen bơi về phía vật kia.

Đến gần, Tiêu Thất chỉ để lộ cái đầu khỏi mặt nước.

Thứ trôi nổi kia quả nhiên là một người, một nam nhân. Không rõ ngâm trong nước bao lâu, phần da lộ ra trắng bệch, nhăn nheo.

Mấy con hải điểu lượn vòng trên không, dường như đang nhắm vào nam nhân kia hay chính giao nhân.

Tiêu Thất lấy tay chọc chọc vào mặt hắn, nói: “Nhân loại lại xấu xí thế này, uổng chiếm đất liền rộng lớn như vậy, chẳng lẽ không ăn nổi cá sao!” Nói xong, y lại bơi đến bên chân nam nhân.

Nam nhân này không rõ đã gặp nạn gì, giày đã mất, chỉ còn đôi tất trắng lỏng lẻo bám trên chân, trôi theo dòng nước.

“Ây, chẳng trách nhân loại không biết bơi, hai cái đuôi thế này, lúc bơi không vướng víu vào nhau sao!” Tiêu Thất ghét bỏ nói.

Y lại vòng quanh người nọ hai lượt, ngắm đủ sự xấu xí của giống hai chân, liền định lặn xuống biển trở lại.

Nhưng ngay lúc ấy, khi y vừa chuẩn bị lặn, một con hải điểu lông đen bụng trắng sà xuống, mỏ kẹp lấy chiếc mai rùa trên đầu Tiêu Thất.