Chương 1

“Lại thất bại trong lần xem mắt nữa sao?”

Trong làn nước biển xanh thẳm, hai người đối diện nhau đều mang thân người đuôi cá.

Dung mạo của Vương hậu tộc Giao nhân Nam Hải cùng với Tiêu Thất có đến tám phần tương tự, đủ thấy rõ mối quan hệ của cả hai. Chỉ là vóc dáng của Tiêu Thất quá thấp, mà trong tộc Giao nhân, giống cái thường thấp hơn giống đực. Thế nhưng y đã tròn hai mươi tuổi, duỗi thẳng đuôi cá ra cũng chỉ mới cao đến ngang mày Vương hậu.

Tiêu Thất nhìn người đối diện, lén lút vẫy vẫy đuôi cá, thân thể hơi nổi lên.

Trong tay y cầm một quyển sổ nhỏ, chẳng rõ làm từ chất liệu gì, cho dù ở trong nước cũng không hề mục nát, nét chữ vẫn rõ ràng.

Tiêu Thất lật sổ, liếc qua một trang, nói: “Ba tháng trước, lần đầu tiên xem mắt, cùng một vị giao nhân tiểu thư xinh đẹp dạo quanh cung điện, không ngờ lại gặp phải đại ca. Kết quả là tiểu thư kia bị đại ca câu mất cá hồn, lập lời thề muốn làm thϊếp của đại ca.

“Hai tháng trước, lần thứ hai xem mắt, cùng một vị giao nhân tiểu thư xinh đẹp dạo chơi đến khu nghèo. Nào ngờ lại gặp tình lang cũ của nàng, ban đầu thì đôi bên sỉ nhục lẫn nhau, trách móc không ngớt, sau lại lời ngọt ý êm, quay về bên nhau, bỏ mặc ta bơ vơ trôi nổi giữa biển.

“Tháng trước, lần thứ ba xem mắt, cùng một vị giao nhân tiểu thư… à không, nàng này diện mạo thường thôi, cùng nàng ta dạo chơi tới ruộng tảo biển của ngũ ca. Ai ngờ nàng ta ăn sạch một luống tảo biển của ngũ ca, quan trọng là còn không trả tiền, cuối cùng hai ta chia tay chẳng vui vẻ gì.”

Tiêu Thất lật sang một trang khác, tiếp tục nói: “Tháng này, lần thứ tư xem mắt, nghe nói con không tắm rửa mỗi ngày, giao nhân tiểu thư xinh đẹp kia liền thẳng thừng từ chối, quyết định tìm một giao nhân khác thích sạch sẽ hơn.”

Vương hậu nhíu mày, nhìn từ trên xuống dưới đứa tiểu nhi tử, hỏi: “Con không tắm sao?”

Lần đầu tiên nghe thấy giao nhân còn phải tắm rửa!

Tiêu Thất nhìn gương mặt giống mình đến tám phần kia của mẫu hậu, cố nén ham muốn cãi lại, thở dài một hơi, phun ra mấy bọt khí, nói: “Mẫu hậu, thất bại trong chuyện xem mắt đã để lại cho con vết thương lòng nghiêm trọng, hằng ngày trong mộng đều thấy mình mãi chẳng lớn nổi. Cứ thế này lâu dần, e rằng thật sự sẽ chẳng thể cao thêm được nữa. Cho nên con muốn ra ngoài chơi một chuyến.”

Vẻ mặt Tiêu Thất buồn bã, khóe môi trễ xuống, đến mấy sợi tóc ngắn trên đầu cũng chẳng buông lơi theo nước, cả người tỏa ra khí tức đáng thương.

Dù sao cũng là cốt nhục của mình, Vương hậu do dự chốc lát rồi nói: “Đợi phụ vương con trở về, chúng ta sẽ bàn lại.”

Rời khỏi động san hô của Vương hậu, Tiêu Thất lập tức bỏ vẻ đáng thương, hăng hái quẫy đuôi cá bơi nhanh về chỗ ở của mình.

Nơi ở của Tiêu Thất cũng là một động san hô. Vừa về tới, y cầm lấy một cái mai rùa to bằng mặt người trưởng thành, nhét vào trong đó mấy hạt trân châu quý giá. Đang định nhét thêm thỏi bạc thì từ trong mai rùa ló ra một cái đầu nhỏ.

Cái đầu nhỏ bé chẳng hợp với cái mai lớn. Đây là con rùa đen kỳ dị tên là Kim Tiền Quy mà Tiêu Thất nuôi. Nhìn thỏi bạc nhỏ trong tay Tiêu Thất, rùa đen chậm rãi hỏi: “Làm gì vậy?”

Tiêu Thất đưa thỏi bạc lên phía trước, nói: “Kim Tiền Quy, ngươi cất bạc vào, chúng ta đi chơi nào!”

Rùa đen vươn cổ chậm rãi cắn lấy thỏi bạc, vừa thu đầu vào vỏ vừa lẩm bẩm: “Chẳng phải mới về sao?”

Tiêu Thất khoác lên người giao tiêu xanh nhạt, lại nhìn quanh động phủ của mình, ôm rùa đen vào ngực rồi bơi về phía đông.

Rời xa nơi cư trú của tộc Giao nhân Nam Hải, Tiêu Thất bơi chậm lại, đổi sang tư thế ngửa, đặt rùa đen lên ngực, đầu gối lên cánh tay, nói: “Giao nhân giống cái ở đây đều chẳng có mắt nhìn. Nghĩ xem, ta anh tuấn tiêu sái, lại hài hước, thiện lương, quả thật là mỹ giao nhân hiếm có trên đời. Ta nghĩ chân ái của ta chắc chắn ở phương Đông, chúng ta đi Đông Hải thôi!”