Giang Đình phủ là phủ thành nằm ở phía đông cùng cực của Triệu Quốc, kề cận Đông Hải, buôn bán phồn thịnh.
Cách Giang Đình phủ chưa đến mười dặm có một ngôi làng chài nhỏ, trong thôn chỉ có hơn hai mươi hộ dân, đều lấy nghề đánh cá làm sinh kế.
Nhà cửa trong thôn xây thành hình bán nguyệt trên chỗ đất cao, gần phía biển có một mảnh đất trống, là nơi thôn dân tụ tập và neo thuyền.
Hôm nay, trong thôn không có lấy một chiếc thuyền, chỉ thấy một bóng dáng áo lam nhạt đang lùi dần từ mặt biển vào bờ.
Tiêu Thất vừa kéo Đỗ Mặc đang hôn mê dần dần lên bờ, vừa cúi đầu nói chuyện với rùa đen giấu trong vạt áo.
Y chau mày nói: “Ngươi đã bảo trong miệng ngươi giấu một viên minh châu, thì sao không giấu cho kín, đến cuối cùng lại nhè ra làm gì! Tên nhân loại này cũng thật nặng, ta đã dốc hết sức mà mới chỉ kéo được một đoạn. Nếu không phải hắn bằng lòng làm nô bộc cho ta, thì với thân thể cồng kềnh này, ta há lại cam lòng lãng phí huyết mạch trân quý của tộc Giao nhân để biến thành nhân loại sao.”
Thấy rùa đen thò đầu ra, như muốn cất tiếng, Tiêu Thất lại nói: “Biết rồi, biết rồi, ta sẽ không tiết lộ cho người khác rằng ta là giao nhân đâu. Nhà ta vốn ở…”
Nhà thôn trưởng trong thôn đối diện thẳng với Đông Hải. Thấy bờ biển xuất hiện một bóng dáng áo lam, ông liền gọi thêm một thôn dân cùng ra xem xét.
Khi còn cách bờ biển chừng hai trượng, thôn trưởng cất tiếng hỏi lớn: “Người phương nào!”
Nếu bỏ qua mái tóc ngắn của kẻ trước mặt, thì đó hẳn là một dung nhan quyến rũ lòng người.
Chỉ thấy y quay đầu lại theo tiếng gọi, gương mặt trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo, vạt áo buông lỏng, ngực trước nhô lên, đôi cẳng chân cùng bàn chân lộ ra trắng nõn đáng yêu.
Hít sâu một hơi, thôn trưởng vội đổi giọng, mặt mang tươi cười mà hỏi: “Cô nương xưng hô thế nào?”
Nhớ lại lời bàn bạc trước đó cùng rùa đen, Tiêu Thất vội chắp tay đáp: “Tại hạ là người Ninh huyện, họ Tiêu, tên Thất, ngài cứ gọi ta là Tiêu Thất là được.”
Nói xong, y nghiêng người sang một bên để hai người kia nhìn thấy Đỗ Mặc đang nửa người ngâm trong nước, nói tiếp:
“Đây là gã sai vặt nhà ta. Hai ta chèo thuyền ra biển không ngờ gặp phải hải triều, may mắn bám được mảnh ván thuyền trôi dạt tới đây. Gã sai vặt nhà ta bị phát sốt nặng, khẩn cầu hai vị giúp ta tìm một đại phu.”
Tiêu Thất đã qua thời kỳ vỡ giọng, dù giọng y êm tai, song nghe vẫn rõ là nam tử. Thôn trưởng cùng thôn dân kia có chút thất vọng, nhưng nghe nói có người bệnh thì chẳng kịp hỏi thêm, vội tiến lên giúp đỡ khiêng người.
Thôn trưởng vốn là người nhiệt tình, lại biết chút y lý, trong nhà sẵn có thảo dược, liền giúp sắc một thang thuốc giải nhiệt.
Để hai người ở tạm được tiện, ông còn cho mượn một căn nhà bỏ không.
Thuốc đã có, nhưng làm sao cho Đỗ Mặc uống lại thành vấn đề.
Lục soát trong phòng một vòng, không tìm thấy vật gì dùng để đút thuốc, nghĩ đến việc mình phải hầu hạ một tên nô bộc, trong lòng Tiêu Thất liền không vui.
Y lấy quyển sổ nhỏ ra, lật đến trang khế ước nô ɭệ, ngắm nghía dấu vân tay của Đỗ Mặc, trong lòng mới hơi nguôi giận.
Sau đó lại ghi chép việc hôm nay mình vì Đỗ Mặc mà làm, nhìn hắn vẫn còn hôn mê, Tiêu Thất không khỏi ấm ức.
Vì cứu hắn mà y đã chịu đựng quá trình thống khổ khi biến thân, vậy mà tên này lại chẳng cho chút báo đáp, quả thật là một vụ mua bán lỗ vốn! Y tuyệt đối không phải là giao nhân chịu thiệt!
Khi Đỗ Mặc lần nữa tỉnh lại, liền cảm thấy có người đang đè trên thân mình. Vừa mở mắt, hắn liền thấy bóng lưng màu lam ngồi vắt ngang trên người mình, đôi chân trắng nõn dang sang hai bên.
Thấy y dường như đang lục lọi y phục của mình, Đỗ Mặc vội hỏi: “Ngươi làm gì đấy?”
Tiêu Thất vẫn quỳ ngồi trên người hắn, ngoảnh lại đáp: “Tất nhiên là tìm bạc rồi. Ngươi đã là nô bộc của bổn đại nhân, thì tiền bạc thân mình phải giao hết ra mới đúng! Ngươi chẳng phải nói là quý công tử kinh thành sao, nhất định phải có nhiều bạc chứ, mau đem ra đây!”
“Ngươi xuống khỏi người ta trước đã.” Đỗ Mặc bất đắc dĩ nói: “Ta lênh đênh trên biển bao ngày, cho dù có bạc cũng đã rơi xuống biển cả rồi.”
Tiêu Thất không cam lòng, nhưng vẫn từ trên người hắn trượt xuống. Đỗ Mặc chợt thoáng thấy cảnh xuân dưới y phục xanh, ngạc nhiên thốt: “Sao ngươi lại không mặc hạ khố?”
Thấy Đỗ Mặc khẽ nhíu mày, Tiêu Thất vén vạt áo nói: “Mặc thì nóng, thế này chẳng phải tốt hơn sao, muốn xuống biển liền có thể nhảy luôn. Hơn nữa y phục của nhân loại các ngươi hễ xuống nước là ướt, đâu bằng tấm giao tiêu của ta, nước chẳng thấm ướt được. Nói cho ngươi hay, tấm giao tiêu này chính tay tam ca ta dệt cho đó…”