Chương 9

Chu Thục Vân một bụng uất ức, nhìn người chồng hiền lành thật thà mà không làm được gì, đành phải tự mình lo chuyện cưới vợ cho con. Nhưng tìm người mai mối thì làm sao không tốn tiền? Nhà đàng hoàng sao dễ dàng gả con cho nhà nghèo túng như họ, tiền sính lễ, tiền tiệc cưới đều là bạc cả.

Chu Thục Vân liền bảo Hạ Trường Đức đi tìm cha mẹ đòi tiền. Ai ngờ Trường Đức vừa bước vào nhà chính đã bị cha mẹ đuổi đánh lôi ra ngoài. Chưa đòi được đồng nào, suýt mất mạng.

Vì chuyện này, Chu Thục Vân không tiếc mất mặt, gây ầm ĩ đến mức cả thôn và tộc lão nhà họ Hạ đều biết, cuối cùng mới ép được hai ông bà già nhả tiền ra, đưa cho Hạ Nghiêu Xuyên tìm vợ.

Ai ngờ hôm qua bà vừa dắt ba đứa nhỏ cùng con dâu về nhà mẹ đẻ ăn tết, hai ông bà già ở nhà vì tham rẻ, dám bỏ ra 300 văn tùy tiện mua đại một tiểu ca nhi từ thôn Đào Hoa về.

Chu Thục Vân tức đến mức suýt ngã quỵ, vừa liếc nhìn Lâm Du, thấy nốt ruồi đỏ ở đuôi mắt cậu nhạt gần như không có, càng thêm tức tối, máu nóng dồn lên não suýt ngất xỉu. Tôn Nguyệt Hoa vội đỡ mẹ chồng ngồi xuống:

“Nương, người đừng nóng giận hại sức khỏe, trước hết ngồi xuống hỏi cho rõ đã.”

Tôn Nguyệt Hoa dẫn Khê ca nhi vào bếp, rót cho Chu Thục Vân một bát nước ấm, thấy bà nhận lấy chén nước, trong mắt nàng không khỏi lộ vẻ lo lắng.

Hạ Nghiêu Xuyên ở cửa phòng sắc mặt trầm xuống, siết chặt nắm tay, cơn giận như muốn bùng nổ.

Chu Thục Vân nhận lấy bát nước ấm con dâu đưa tới, uống xong một hơi, cảm thấy dễ chịu phần nào. Bà nhìn vẻ mặt chột dạ của hai ông bà già, trong lòng lạnh tanh. Bao nhiêu năm nay, sắc mặt của đám người trong nhà này bà đã sớm nhìn thấu cả rồi.

“Nhị lão các người thật giỏi, lén bọn ta đem một người lạ về nhà, muốn giở trò gì thì giở. Nói đi, chủ ý này là của hai người, hay là do bên đại phòng bày ra?” Chu Thục Vân liếc mắt sang, thấy cả nhà đại phòng đang trốn ở một bên không dám ho hé nửa lời.

*Đại phòng ở đây là chỉ nhà con cả.

Nhà họ Hạ vẫn chưa phân gia, ba phòng còn sống chung một nhà. Bao nhiêu năm nay, đại phòng và tam phòng bám chặt lấy nhị phòng mà hút máu. Chu Thục Vân nhịn được đến giờ, tất cả là vì chồng bà thật thà ngu hiếu, không dám trái lời cha mẹ.

Với lại, trưởng bối trong nhà còn đủ cả, nếu vợ chồng bà chủ động đòi phân gia thì sẽ bị dân làng chỉ trỏ mắng là bất hiếu, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của Hạ Nghiêu Xuyên và Hạ Nghiêu Khê, sau này khó mà nói chuyện cưới xin.

Nhưng không ngờ hai lão kia lại làm chuyện tuyệt tình đến mức này, tùy tiện kéo về một người, chẳng cưới hỏi, chẳng sính lễ, ngay cả tiệc rượu cũng không có, làm như vậy là quá đáng lắm rồi.

Cả nhà đại phòng trốn ở bên cạnh không thể giả vờ vô tội được nữa. Trịnh Thải Phượng đột ngột cất cao giọng, lạnh lùng và sắc bén:

“Nhị đệ muội, lời này của ngươi là vu oan cho người ta đấy nhé! Người là do cha nương đưa về, tiền cũng là do cha nương bỏ ra, có liên quan gì đến đại phòng chúng ta chứ? Ngươi đừng có nói năng hàm hồ!”

Trong mắt Trịnh Thải Phượng hiện rõ vẻ chột dạ, bởi mụ ta biết rõ chủ ý này là do ai bày ra. Chẳng phải là con trai mụ Hạ Nghiêu Văn cùng con dâu Lý Tú Nga tính kế đấy sao? Chỉ sợ hai ông bà già tiêu tiền cho nhị phòng, khiến đại phòng bị cắt phần chi phí nên mới giở trò này.

Chu Thục Vân liếc mụ ta một cái đầy lạnh lùng rồi nhìn sang người chồng vẫn im lặng không dám mở miệng:

“Vậy giờ ông tính xử lý chuyện này sao đây?”

Hạ Trường Đức đứng một bên, bao năm nay uất ức nhịn xuống tận đáy lòng, nhưng cuối cùng vẫn không dám nói gì. Dù sao họ cũng là cha mẹ đã sinh ra và nuôi nấng ông. Nhưng tới nước này thì thật sự quá quắt, chuyện này chẳng khác nào hủy hoại cả đời con trai ông. Ông thở dài, mệt mỏi cả thân lẫn tâm:

“Cha nương, hai người làm chuyện này đúng là quá đáng rồi. Bao nhiêu chuyện mấy năm qua con còn nhịn, nhưng lần này là đại sự cả đời của Đại Xuyên...”

Lời còn chưa dứt, Hạ Đại Toàn và Triệu Xuân Hoa đã xông lên như nổi giận đùng đùng. Hạ Đại Toàn với tư thế của người làm chủ nhà, giơ tay tát thẳng vào mặt Hạ Trường Đức một cái:

“Thằng bất hiếu này! Mày dám dạy đời cha mày à? Tao làm gì còn cần mày cho phép nữa sao? Trong mắt mày còn có cha mẹ hay không? Đồ phản nghịch! Lúc trước đáng lẽ không nên sinh mày ra!”