Ánh mắt Lâm Du sáng bừng lên, quả nhiên ông trời vẫn còn chiếu cố mình. Cậu bật dậy, nhảy mấy bước về phía chiếc bàn, cúi người dùng đầu húc vào giỏ tre, khiến giỏ rơi xuống đất, kéo bên trong cũng theo đó mà rơi ra. Cậu dựa vào bàn ngã xuống đất, hai tay bị trói ra sau lưng cuối cùng cũng chạm được vào cái kéo.
Lâm Du dốc sức cắt đứt sợi dây, không cẩn thận làm trầy xước da tay, nước mắt cậu trào ra, vừa khóc vừa tiếp tục cắt, không dám dừng lại. Đến khi cắt đứt được dây trói trên người, cuối cùng cậu cũng gỡ được miếng vải bịt miệng, hít lấy từng ngụm khí lớn. Dây trói quá chặt, như siết chặt cả ngũ tạng lục phủ cậu thành một khối.
Đá dây thừng sang một bên, Lâm Du bắt đầu thực hiện kế hoạch chạy trốn, trước tiên là quan sát tình hình xung quanh. Cậu len lén bò tới gần cửa, định mượn khe cửa để xem bên ngoài thế nào.
Bỗng một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa bất ngờ mở ra, Lâm Du và người đàn ông ngoài cửa bốn mắt nhìn nhau. Ánh chiều tà chiếu vào phòng, dừng lại trên người Lâm Du, khiến cậu và người đàn ông kia cùng hiện rõ trong luồng ánh sáng ngược, vẽ ra hai dáng hình xa lạ đối lập.
Lâm Du trong tư thế lén lút nửa ngồi xổm, ngẩng đầu nhìn người kia. Vừa nhìn thấy đối phương, cậu bỗng sững người. Người đàn ông trước mặt thân hình cao lớn, đứng chắn cả cửa như che lấp ánh trời, ít nhất cũng phải một mét tám.
Lông mày đen như mực, đường nét sắc sảo, ánh mắt sâu thẳm dưới hàng mi rậm rạp, sống mũi thẳng tắp, môi khẽ mím, ngũ quan rõ ràng. Có lẽ vì quanh năm lao động ngoài đồng mà làn da hắn càng sậm màu khỏe mạnh.
Khuôn mặt lạnh lùng đầy áp lực ấy lại có đôi mắt không mất đi vẻ ôn hòa, lúc này nhìn Lâm Du với ánh nhìn vừa nghi hoặc vừa cảnh giác.
“Ngươi là ai?”
Lâm Du lấy lại lý trí, cậu vẫn ngồi xổm ở cửa, thân là người lạ từ nơi khác đến, giờ phút này trông có chút bối rối: “Ta...”
“Đại Xuyên? Đứng ngây ra đó làm gì? Không phải nương bảo con vào lấy cái kéo đem ra vá miếng vải, ánh nắng bên ngoài chói quá nên nương nhìn không rõ à?” Sau lưng người đàn ông vang lên giọng một phụ nữ.
Hạ Nghiêu Xuyên mím môi, chân mày nhíu chặt, rõ ràng đối với sự xuất hiện của người lạ vừa không vui vừa khó hiểu. Hắn nghiêng người, để cảnh tượng trước mắt lộ ra, khiến cả nhà nhị phòng vừa về đến đều sửng sốt. Chu Thục Vân và Hạ Trường Đức nhìn thấy trong phòng bỗng xuất hiện một thiếu niên lạ mặt, lập tức dừng hết công việc trong tay.
Lâm Du cười gượng như một chú cún nhỏ, tay giơ lên lúng túng giữa chừng. Giờ cậu nên chào hỏi, hay nên tranh thủ lúc cả nhà còn đang kinh ngạc mà nhanh chân chạy trốn đây? Nói thật, nhìn tình cảnh trước mắt mà phân tích, khả năng chạy thoát của cậu e rằng không cao.
Chờ đợi một nén nhang trôi qua, nhà họ Hạ đã rối như canh hẹ. Lâm Du co mình ngồi ở góc tường, đám người trong nhà rõ ràng là kiêng dè, không dám động đến cậu. Cả nhà mười mấy người lớn trẻ con đang ầm ĩ cãi vã, trong tay Lâm Du chỉ thiếu mỗi vốc hạt dưa là có thể ung dung ngồi xem kịch.
Nhị phòng nhà họ Hạ, Hạ Trường Đức và Chu Thục Vân có ba đứa con, con cả Hạ Nghiêu Sơn đã thành gia lập thất, cưới cô nương tên Tôn Nguyệt Hoa của thôn Tôn bên cạnh. Nhỏ nhất là ca nhi Hạ Nghiêu Khê mới sáu tuổi và đứa khiến người ta phải lo lắng nhất đương nhiên là con thứ Hạ Nghiêu Xuyên.
Hạ Nghiêu Xuyên năm nay đã hai mươi, trong thôn người khác tầm tuổi ấy đã sớm lập gia đình, con cái có khi đã chạy đầy sân. Tuổi tác hắn càng lớn, về sau muốn cưới được cô nương hay ca nhi tốt càng khó. Chu Thục Vân có thể không sốt ruột sao, đến mức khóe miệng bà gần như sắp bốc khói.
Khổ nỗi hai ông bà già nhà họ Hạ thiên vị, chỉ thương con cả và con út. Chồng bà bị kẹt ở giữa, chẳng dám nghiêng bên nào, ngày thường việc nặng nhọc dơ bẩn toàn là Hạ Trường Đức làm, nhưng đến lúc ăn thịt, nhị phòng đến ngụm canh cũng chẳng được hưởng.