Xe đẩy từ từ đi qua con đường lát đá cổ, lượn vòng quanh núi. Trước mặt là đồng ruộng xanh ngắt, sóng lúa dập dờn trong ánh chiều tà. Hoàng hôn rơi xuống, nhuộm lên núi non và bờ ruộng một lớp ánh vàng mờ ảo. Mấy con bạch hạc bay lướt qua rìa trời, vịt hoang quẫy nước, tạo nên từng gợn sóng lăn tăn.
Từng dãy nhà tranh hiện ra phía trước, cảnh sắc nông thôn yên bình hiện lên trước mắt.
Lâm Du mở mắt ra, cố gắng trở tay tháo dây thừng, hoặc cuộn thân lại để mò mẫm chỗ thắt ở chân. Nhưng sau một hồi vùng vẫy, cậu phát hiện mọi cố gắng đều vô ích.
Cậu bị trói chặt như một con heo chờ gϊếŧ dịp Tết, cảm giác nhục nhã đến muốn nổ tung. Lâm Du rơi nước mắt tức giận thầm rủa: Ta phải tố cáo lên trung ương!
Cậu thở dốc, đầu gác lên thành xe, trong người chỉ còn chút hơi tàn. Cậu tận dụng chút tinh lực còn lại để đánh giá cảnh vật ven đường, âm thầm ghi nhớ lối thoát, chuẩn bị cho lần chạy trốn tiếp theo.
Rời xa thành phố hiện đại ô nhiễm, ánh chiều tà trong khung cảnh nông thôn trở nên trong trẻo và thuần khiết hơn bao giờ hết. Vòm trời trong xanh lấp lánh vài áng mây ráng đỏ, tựa như sắc nước mùa thu nhuộm nhẹ nơi chân trời. Những con đường đất nhỏ đan xen giữa ruộng đồng trải dài tít tắp. Trên con đường đất đó, chiếc xe đẩy tay lắc lư kẽo kẹt, lắc lư qua sườn núi, dừng lại trước cổng một ngôi nhà tranh nằm giữa rừng cây.
“Lão già, kéo người tới rồi à?” Từ trong sân đi ra là một bà lão thân hình gầy gò, lưng đã còng, mí mắt sụp xuống tận gò má, đôi mắt gần như bị vùi dưới nếp nhăn. Bà ta chẳng buồn nhìn Lâm Du lấy một cái, đã vội vàng bước tới nâng người lên:
“Mau lên, tranh thủ lúc lão Nhị chưa về, nhanh chóng khiêng người vào phòng... Giá cả nói bao nhiêu?”
Bọn họ vừa nâng người, vừa thấp giọng bàn bạc: “Cũng chỉ là món hàng vứt trong tay thôi, chẳng ai cưới nổi nên mới bán rẻ ba trăm văn.”
Nói xong, bà lão kia hừ lạnh một tiếng, bĩu môi tỏ vẻ cực kỳ không hài lòng, cảm thấy bỏ ra ba trăm văn để mua một người vẫn là quá đắt. Nếu không phải nhị phòng cứ ầm ĩ đòi cưới vợ cho lão Nhị nhà này, thì đừng nói ba trăm văn, ba mươi văn bà ta cũng không muốn bỏ.
Cả hai giống như đang làm chuyện lén lút, chẳng ai thèm ngó đến Lâm Du đang vùng vẫy dữ dội. Cậu bị họ treo ngược lên bằng dây thừng vắt qua một cây gậy, khiêng vào căn phòng đất cũ nát.
Vừa vào đến sân, liền bị một đứa nhóc ném bùn thẳng lên đầu. Bùn rơi đầy tóc. Lâm Du bịt miệng không thể kêu, nhưng trong lòng gào rú: Tiểu quỷ thối! Đợi ta tháo dây ra, ta với ngươi tính sổ!
Bị ném mạnh lên tấm ván giường cứng ngắc, phần xương vai gầy đập thẳng vào đầu giường khiến Lâm Du đau đến toát mồ hôi lạnh, miệng thì vẫn bị bịt kín, không kêu nổi thành tiếng. Cậu cố gắng xoay người, gượng tựa vào đầu giường để ngồi dậy, cố chịu đựng cơn đau rồi bắt đầu đánh giá tình hình căn phòng.
Căn phòng này cũng chẳng khá hơn gì căn nhà rách nát ở nhà cũ Lâm gia, chỉ khác ở chỗ không bị gió lùa liên tục. Tường đất bốn phía được đắp tạm xem như bằng phẳng, giường gỗ có trải hai lớp chăn mỏng, ở giữa là một cái bàn gỗ ba chân, còn lại không có vật dụng gì đáng kể. Nhưng nhìn sơ qua cũng biết đây là nơi dành cho người ở.
Xấu xí, tồi tàn. Lâm Du thầm đánh giá.
Cậu bị trói như cái bánh chưng, khó thở muốn ngất. Cứ kéo dài thế này thì chưa kịp chạy trốn, đã ngỏm tại chỗ mất rồi. Ai biết được cặp vợ chồng độc ác kia đã bán cậu cho cái nhà quái quỷ nào đây?
Lâm Du nghiêng tai lắng nghe suốt một lúc, xác nhận hai người kia sau khi ném hắn vào phòng rồi khóa cửa rời đi thì không quay lại nữa. Đã qua hơn một canh giờ mà vẫn chưa có ai khác xuất hiện, tạm thời coi như an toàn.
Lâm Du cố đứng dậy, nhảy nhót từng bước đến giữa phòng, vừa nhìn thấy cái giỏ tre đặt trên bàn thì trong lòng sáng bừng lên: trong giỏ có… kéo!