Lâm Du phủi tay, ném đòn gánh sang một bên, hít một hơi thật sâu, dự tính đi tìm dây thừng trói tên cầm thú này lại, rồi lôi ra ngoài cho cả thôn xem mặt thật.
Dây thừng vừa cầm trong tay, còn chưa kịp hành động, tiếng kêu rên của Lâm Tiền đã dẫn Lâm Thiết Trụ và Tần Huệ chạy tới.
Chưa kịp quay đầu, Lâm Du chỉ cảm thấy sau gáy đau nhói, rồi một luồng bóng tối ập đến trước mắt. Trước khi ngã xuống, cậu kịp thấy ánh mắt hằn học của Tần Huệ đang cầm đòn gánh, sau đó bà ta lại vội vàng nhào tới ôm lấy Lâm Tiền kêu khóc thảm thiết.
“Haiz... đúng là sinh không gặp thời.” Lâm Du rưng rưng nước mắt, mất dần ý thức.
Ý thức như chìm vào một lớp bóng đè vô hình, Lâm Du có cảm giác bản thân đang phiêu lơ giữa không trung, nhẹ như một cụm mây, không biết trôi dạt về đâu. Trước mặt tối đen như mực, giơ tay ra cũng không thấy năm ngón, dưới chân là hư vô không điểm tựa.
Cậu lặng lẽ bước đi không mục tiêu, vô định trong màn đêm. Bỗng, trước mắt lóe lên một chùm ánh sáng chói lòa. Trong lòng Lâm Du nảy sinh khát vọng mãnh liệt muốn thoát khỏi bóng tối này, cậu vô thức hướng về phía ánh sáng mà chạy, như con thiêu thân lao vào lửa.
Nhưng ngọn lửa ấy không thiêu hủy cậu, mà soi sáng cho cậu thấy rõ quá khứ của nguyên thân.
Cậu không chỉ kế thừa thân thể của nguyên thân, mà còn thừa hưởng toàn bộ ký ức thuộc về người đó.
Thì ra, Lâm Du từ năm năm tuổi đã bị đưa đến nhà cữu cữu. Mười lượng bạc cha nương y để lại sớm đã bị Lâm Thiết Trụ và Tần Huệ tiêu sạch, không sót một xu, mà một đồng cũng chẳng hề được dùng cho bản thân y.
Nói là được gia đình cữu cữu nuôi lớn, chi bằng nói chính Lâm Du đã tự mình chống chọi mà lớn lên. Từ nhỏ đã biết nhìn sắc mặt người khác để sống, lúc không có cơm ăn thì tự ra ngoài tìm trái dại lót dạ.
Năm bảy tuổi, Tần Huệ chê Lâm Du ăn hại, ăn tốn một miếng cơm của nhà bà ta, liền dụ y vào rừng, tính trộm bỏ lại y trong núi để sài lang dã thú ăn thịt.
Nhưng Lâm Du mệnh lớn, còn nhớ rõ đường xuống núi, lảo đảo chạy được một mình về nhà. Tần Huệ thấy y không chết thì càng thêm oán hận, ngày càng hà khắc với y.
Cái chết của Lâm Du không phải là ngoài ý muốn. Bà ta không cho y ăn, lại bắt y ngày đêm làm việc quần quật. Cuối cùng, Lâm Du kiệt sức ngã xuống một đêm và không bao giờ tỉnh lại nữa. Người hiện tại chiếm lấy thân thể này chính là Lâm Vu.
*Vì kể lại cuộc đời của nguyên chủ nên mình dùng “y” nha.
Ngọn lửa ký ức chậm rãi lụi tàn. Lâm Vu nằm thẫn thờ trong bóng đè, thở hổn hển, như muốn hít lấy chút không khí còn sót lại. Trong lòng cậu đau đớn khôn nguôi, thần trí mờ mịt hoang mang, có một khắc đã hoài nghi bản thân rốt cuộc là ai - là ca nhi cổ đại Lâm Du, hay là Lâm Vu hiện đại?
Ý thức mơ hồ kéo dài cho đến khi bóng đè kết thúc. Sau ót đau nhức dữ dội, Lâm Du mở mắt ra, phát hiện mình đang bị trói chặt tay chân, miệng cũng bị bịt kín, người thì quấn đại khái một tấm vải đỏ nhìn giống hỉ phục.
Cậu đang nằm trên một chiếc xe đẩy tay cũ nát, phía trước có một ông lão xa lạ đang điều khiển xe lừa chạy chầm chậm. Ông ta ngoảnh lại nhìn cậu một cái, thấy Lâm Du đã tỉnh cũng chẳng nói gì, chỉ tiếp tục đánh xe.
Lâm Du tuyệt vọng nhắm mắt lại. Tiêu rồi, chẳng lẽ người mà cậu sắp bị gả cho chính là lão già kia? Còn già hơn cả cha cậu, phải gọi là ông nội mới đúng!