Lâm Du hừ lạnh trong lòng. Nghe giọng là biết ngay chính là Lâm Tiền, con trai của Lâm Thiết Trụ, cũng là biểu ca của nguyên thân. Từ khi xuyên đến đây, Lâm Du đã tìm hiểu rõ ngọn ngành chuyện nhà này.
Vợ chồng Lâm Thiết Trụ và Tần Huệ vốn tính toán keo kiệt, sinh ra nhi tử cũng là một kẻ háo sắc vô lại. Hai tháng nay, mỗi lần Lâm Du cúi lưng làm việc là y như rằng Lâm Tiền núp ở một góc len lén nhìn, ánh mắt đầy da^ʍ tà, như muốn lột sạch y bằng mắt. Kiếp trước Lâm Du thích mặc quần short, áo phông mát mẻ; tới đây rồi, đến cả mắt cá chân cũng phải quấn kín mít.
Lâm Du đương nhiên nhận ra giọng Lâm Tiền, nhưng cậu càng cố tình giả vờ không biết, ra tay càng thêm hung hăng.
Lâm Tiền trốn không kịp, lại bị đánh đau, tức giận gồng người giật thẳng dậy, giành lấy cây gậy trong tay Lâm Du rồi ném văng ra ngoài cửa sổ.
“...”
Lâm Du nhìn tay mình trống trơn, nghẹn họng không biết chửi gì trước. Kiếp trước cậu dù gì cũng có thân thể sáu múi, có sức có lực. Thế mà xuyên tới cái thân thể gầy gò này, không chỉ xanh xao vàng vọt, hai má hóp sâu, đến cột rơm cũng đánh không nổi.
Đánh không lại thì phải dùng đầu. Lâm Du ánh mắt khẽ đảo, lập tức cười gượng nói:
“Thì ra là đại biểu ca à, ta còn tưởng có lưu manh trong thôn trèo tường vào. Này... ngươi nói xem, vào nhà cũng không gọi một tiếng, ai mà chẳng đau khi bị đánh.”
Tạm thời phải ổn định đối phương trước đã. Lâm Du vừa cười nói, vừa len lén lùi lại, tính nhẩm khoảng cách đến cây đòn gánh dựa vào cột nhà. Dù thế nào cũng phải đánh cho Lâm Tiền một trận ra trò, để hắn biết sợ mà không dám làm mấy chuyện đê tiện này nữa.
Vừa nghĩ đến ánh mắt da^ʍ dật thèm thuồng của Lâm Tiền với ca nhi hay nữ nhân, Lâm Du đã thấy dạ dày cuộn lên từng cơn ghê tởm.
“Du ca nhi à, chúng ta ở cùng nhà bao nhiêu năm rồi, ngươi thông cảm một chút cho ca ca đi. Chỉ một đêm thôi, ca ca đảm bảo sẽ chịu trách nhiệm với ngươi...” Lâm Tiền vừa nói, vừa không chờ được cởϊ qυầи ra, xong xuôi liền nhào về phía Lâm Du.
Lâm Du mặt mày tái mét. Nhìn trò hề ghê tởm ấy, cậu quát lên một tiếng, chụp lấy đòn gánh bên cột rồi giáng thẳng xuống đầu Lâm Tiền. Cậu ra tay không hề nhẹ, Lâm Tiền né không kịp, bị đánh ngã xuống đất, ôm đầu rêи ɾỉ không dậy nổi.
“Quỷ háo sắc chết tiệt! Đáng đời bị đánh! Ngươi tốt nhất là bị chó cắn mất nửa thân dưới, cả đời không giao phối nổi!” Nói chưa hết giận, Lâm Du lại vung chân đá thêm hai cú, nhắm thẳng vào chỗ hiểm. Cậu đâu phải loại yếu đuối như nguyên thân, ai dám chọc thì cậu sẽ trả đủ.