Chuyện như vậy chẳng phải lần đầu, Lâm Du biết rất rõ họ cãi nhau rõ ràng là để cho cậu nghe. Đợi đến khi tiếng cãi vã nhỏ dần, bên kia phòng yên lặng trở lại, Lâm Du mới ôm đôi mắt gấu trúc nằm xuống, tiếp tục lặng lẽ suy nghĩ cách chạy trốn mới.
Bản năng cầu sinh vẫn còn mạnh mẽ, mí mắt Lâm Du nặng trĩu, ôm mấy nhánh cỏ tranh vào lòng như ôm chăn, miệng thì phát ra vài tiếng ngáy nhỏ, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Lâm Du mơ một giấc mộng. Trong mơ, y đứng giữa một vườn cây ăn quả mênh mông vô tận, ôm một giỏ đầy trái cây, giống như Tôn Ngộ Không đang ăn đào tiên cắn một miếng, ném một trái.
Nhưng quả đào còn chưa kịp cho vào miệng, Lâm Du đã bừng tỉnh.
Cậu đột nhiên phát hiện có thứ gì đó đang nằm trên giường cùng mình. Do khi nãy ngủ quên không đóng cửa kín, mà nhà họ Lâm lại không nuôi chó, nên chắc chắn không phải là động vật. Lâm Du lập tức nhắm chặt mắt, không dám tùy tiện mở ra...
Ở nơi núi rừng hoang vu thế này, đừng nói là yêu quái, đến cả ma quỷ Lâm Du cũng tin là có thật. Và cậu chắc chắn rằng thứ kia chính là một tên sắc quỷ, một bàn tay lạnh lẽo, gầy guộc đang luồn vào ống quần cậu, dọc theo cẳng chân mò dần lên.
Chỉ còn một chút nữa là chạm tới nơi không thể nói, Lâm Du lập tức mở bừng mắt, đồng thời xoay người lùi lại, nhảy bật dậy khỏi giường như cá chép vọt nước. Cậu lao đến bên cửa, chộp lấy cây gậy dùng để đảo nồi cám heo, dồn hết sức bình sinh đập thẳng vào người tên kia.
Xuyên tới đây đã hai tháng, nếu nói cái gì không biết thì còn tạm, nhưng riêng đánh bằng gậy cám heo thì Lâm Du đã luyện thành thói quen. Mỗi ngày đều trợn mắt đảo cám heo, nhắm mắt cắt cỏ cho heo, Lâm Du vừa đánh vừa mắng xối xả:
“Con mắt chó nào không mở to mà dám đυ.ng đến gia gia ngươi vậy hả! Hôm nay ta đánh gãy tay ngươi, đem cho chó gặm!”
Lâm Du ra tay không hề nương tình. Kiếp trước, vì có khuôn mặt đẹp nổi bật nên không chỉ thu hút nữ nhân, mà còn khiến không ít nam nhân để mắt tới. Lâm Du tuy thích nam nhân, nhưng không phải loại nào cậu cũng chịu. Về khoản đánh mấy tên lưu manh lỗ mãng, chẳng ai dày dạn kinh nghiệm bằng cậu.
“Ai da! Là ta mà, Du ca nhi! Không nhận ra ta sao? Đau chết mất rồi, mau dừng tay!” Trong bóng đêm, người kia kêu la thảm thiết, vừa ôm đầu bỏ chạy.