Chương 3

“Ngươi nói cái gì vậy...” Nam nhân ngồi ở mép giường thở dài: “Nó là nhi tử mà muội muội ta để lại. Lúc đầu chẳng phải chúng ta đã bàn bạc rõ ràng, nhận nuôi nó rồi thì phải chăm sóc cho tử tế. Giờ lại đòi đuổi nó đi trong hoảng loạn như thế... Ta dù gì cũng là cữu cữu của nó, chuyện này mà đồn ra ngoài, ta còn mặt mũi nào?”

Tất nhiên, đấy là nói ra ngoài cho có vẻ đạo nghĩa. Mấy năm nay nhà nào cũng chẳng sống khá khẩm gì, ai mà có dư lương thực để nuôi thêm một tiểu ca nhi? Nếu không phải Lâm Thiết Trụ vô tình nghe được muội muội mình để lại cho con mười lượng bạc, thì ai thèm nhận nuôi? Có bạc, ai nuôi thì bạc thuộc về người đó.

Lâm Thiết Trụ và Tần Huệ tính toán, không thể để mười lượng bạc đó rơi vào tay người khác một cách vô ích, thế nên mới đồng ý nhận nuôi Lâm Du. Sau khi ký khế ước và lấy được bạc, nhà họ Lâm liền gần như mặc kệ Lâm Du, nhiều nhất là cho cậu miếng cơm ăn, ngày thường thì sai vặt đủ việc, đến một bộ quần áo tử tế cũng chẳng có.

Lâm Thiết Trụ vốn là người còn biết giữ thể diện, trước mặt người ngoài vẫn muốn được khen là “Cữu cữu tốt bụng nhận nuôi ngoại tôn”, không muốn bị người ta chê cười. Nhưng lần này Tần Huệ gây chuyện lớn như thế, chẳng khác nào khiến bao năm qua sĩ diện của ông ta rơi xuống đáy. Tất nhiên Lâm Thiết Trụ không thể đồng ý.

Nhưng Tần Huệ cũng đâu phải người dễ đối phó. Giọng bà ta lớn như chuông, rõ ràng là cố ý để phòng bên cạnh, tức là để Lâm Du nghe thấy:

“Thể diện? Nhi tử ngươi bây giờ mới là thứ làm mất mặt đấy! Nó đã mười tám tuổi đầu rồi, cưới vợ phải nhờ mai mối, phải có sính lễ, phải đãi tiệc... thứ gì mà chẳng tốn tiền? Còn ngươi với cái thằng ăn bám kia thì cứ phủi tay, cái gì cũng không lo. Ta cả ngày hầu hạ hai người, ra khỏi cửa đến một tiếng cũng không dám ho he!”

“Ngươi nhỏ giọng chút đi...” Lâm Thiết Trụ là người hiền lành, không cãi nổi Tần Huệ, chỉ có thể thở dài than ngắn.

Lời này chẳng khác nào châm thêm dầu vào lửa, Tần Huệ gào to hơn nữa:

“Còn thể diện gì nữa? Ta sợ ai? Ai muốn nghe thì cứ nghe! Ta nói sai chỗ nào? Trong nhà thứ gì cũng cần tiền, sang năm còn phải đóng thêm đầu người thuế. Với cái chút thu hoạch lèo tèo trên mảnh ruộng của ta, ngươi muốn ta với con trai theo ngươi ra đường mà uống gió Tây Bắc à? Gả cho ngươi bao năm nay, ta đúng là trò cười! Đến giờ còn phải nuôi giúp người khác!”