Hai vợ chồng già nhà Hạ gia là hạng người thế nào, Chu Thục Vân không phải không biết. Dù có kề dao vào cổ, bọn họ cũng không nỡ đem thứ ngon trong tay ra, cả thôn này khó tìm ai keo kiệt khó coi hơn.
“Không phải đâu nương, đây là Du ca nhi dùng con cua đổi được. Tiểu Khê với Du ca nhi bắt được mấy con cua, Khang An thấy thèm, liền dùng canh trứng đổi một con với Du ca nhi, Du ca nhi nói đem về cho cả nhà ăn.”
Con cua trên núi sao có thể so được với canh trứng, Chu Thục Vân vừa xoay đầu đã lập tức hiểu ra. Hạ Khang An còn nhỏ, chưa phân rõ tốt xấu; hai vợ chồng già trong nhà lại thiên vị, chẳng chịu cho Khê ca nhi ăn, đây rõ ràng là Du ca nhi dùng kế.
Nghĩ vậy, ánh mắt Chu Thục Vân nhìn Lâm Du lại thêm vài phần tán thưởng. Đứa nhỏ này thông minh lanh lợi, lại chịu khó sống thành thật, chưa từng thấy lười nhác hay dùng thủ đoạn xấu. Chu Thục Vân đã sống hơn bốn mươi năm, gặp qua đủ hạng người; không nói gì khác, con mắt nhìn người của bà vốn dĩ rất chuẩn.
Bên bờ ruộng, Lâm Du nhúng một chút nước trà lên khăn tay, lau bùn đất trên người Tiểu Khê, hoàn toàn không hay biết ánh mắt khen ngợi của Chu Thục Vân.
“Ăn ăn ăn, mọi người cùng ăn đi. Gà vịt ngỗng trong nhà đều do chúng ta góp sức nuôi, đáng ra chính chúng ta phải được ăn.” Chu Thục Vân vui vẻ, múc mỗi người một muỗng canh, phần còn lại nửa chén để dành cho Lâm Du và Tiểu Khê.
Ngay cả con cua chẳng đáng bao nhiêu tiền, cả nhà vẫn ăn rất vui vẻ. Ai cũng không có ý kiến gì, canh trứng là Lâm Du đổi về, còn Ca nhi Tiểu Khê là đứa nhỏ nhất nhà, nên bọn họ ăn cũng phải lẽ.
Tôn Nguyệt Hoa vốn thích ăn trứng gà, tuy ngoài miệng chưa bao giờ nói, nhưng đều viết rõ trong ánh mắt. Hạ Nghiêu Sơn liền gắp phần trong bát mình đưa cho Tôn Nguyệt Hoa:
“Cho nàng, ta không thích ăn cái này.”
Trứng gà quý thế, nào có ai là không thích ăn, Tôn Nguyệt Hoa nhìn phu quân của mình, khóe môi khẽ cười, biết hắn đang thương mình. Chỉ vì điều này, tuy ngày tháng có khổ một chút, nàng cũng không thấy vất vả. Còn hơn gấp trăm lần so với mấy kẻ động một chút là đánh mắng thê tử, đó mới thật sự là khổ cực.
Chu Thục Vân biết con dâu cả hiểu chuyện, gả về đây chưa từng oán trách, cũng sợ mình làm nương phải áy náy. Bà liền gạt nửa bát canh trứng còn lại, múc thêm một muỗng cho Tôn Nguyệt Hoa:
“Ăn nhiều chút, sinh cho Đại Sơn nhà mình một nhóc con béo tròn, nương mới được bế tôn tử.”
Lời này khiến Tôn Nguyệt Hoa đỏ mặt, bị mẹ chồng trêu ghẹo, nàng liền ngượng ngùng. Hạ Nghiêu Sơn cũng gãi đầu, cười nhìn thê tử. Đều là người trong nhà, không phải người ngoài, nói vậy cũng chẳng có gì.
Hôm nay Chu Thục Vân đang vui, miệng cũng không giữ ý, lại nói tiếp:
“Cái này thì chờ Đại Xuyên cũng…”
Nói được nửa câu, bà mới nhớ ra chuyện mấy hôm trước, liền lập tức ngừng lại. Nghĩ đến chuyện hai vợ chồng già làm ầm ĩ, ăn uống cũng chẳng yên, lại sợ làm tổn thương lòng con thứ hai, bà liền nói:
“Ngươi còn trẻ, cũng không cần vội, để nương hôm khác nhờ người tìm mối cho ngươi.”
Từ trong lòng mà nói, Chu Thục Vân đối với Lâm Du một trăm phần hài lòng, nhưng nhìn hai đứa nhỏ kia lại không thấy chút duyên phận nào. Bà làm việc coi trọng lương tâm, nếu Lâm Du là bị nhà bọn họ trói buộc mà tới, vậy thì chuyện này tính ra là nhà mình đuối lý, không thể ép buộc hai đứa nhỏ phải dập đầu thành thân.
Hạ Nghiêu Xuyên lại không nghe rõ Chu Thục Vân đang nói gì, ánh mắt chỉ dừng ở bát canh trứng trước mặt, trong lòng cảm giác bực bội lại càng rõ rệt, một loại cảm xúc không thể gọi tên dần lan ra. Không hẳn là chán ghét, chỉ là cứ hễ nghĩ tới Lâm Du thì hắn lại không biết nên đối xử thế nào.
Đang nghĩ tới đây, thì đúng lúc Lâm Du từ bên cạnh ngồi xuống, tay áo vô ý quệt qua mu bàn tay hắn. Hạ Nghiêu Xuyên như bị điện giật, vội vàng rụt tay lại, tránh còn không kịp.
Lâm Du chẳng hề nhận ra phản ứng của hắn, ngồi xuống liền tập trung ăn cơm, ngay cả món cải trắng bình thường cũng ăn đến thấy ngon.
Buổi trưa, sau khi ăn xong, không trung bốc lên hơi nước, mưa bụi lất phất giữa núi rừng, thấm vào không khí. Trên lá cỏ nhỏ bắt đầu đọng lại từng giọt nước, sương mù cũng dần lan nhẹ quanh núi. Mưa nhỏ không cản được việc đồng áng, nông dân sống nhờ trời, bốn mùa quanh năm đều chẳng thể ngơi nghỉ.
Lâm Du chủ động ở lại giúp việc, cầm cuốc tới một khoảnh ruộng cạn nhỏ để xới đất. Bùn đất ẩm mềm, bước lên liền lún xuống, Lâm Du giơ cuốc bổ xuống, đánh tan những mảng đất cứng. Trong đất lộ ra vài con giun, mềm oặt ngoằn ngoèo chui xuống, cậu liền cẩn thận tránh không dẫm lên.
Nếu có cần câu, mấy con giun này còn có thể đem đi câu cá, nhưng bây giờ đang vụ mùa, nào có thời gian rảnh để câu.
Ca nhi Tiểu Khê xách giỏ tre, lon ton chạy tới:
“Du ca ca, ta giúp ca nhặt đá.”
“Vậy ngươi cứ theo sau ca ca, đừng lại gần lưỡi cuốc.” Lâm Du định xoa đầu Khê ca nhi, nhưng tay đang dính bùn, liền tiếp tục bổ cuốc vừa dặn dò.