Tôn Nguyệt Hoa bê không nhiều lắm, thấy Lâm Du đi tới thì theo bản năng nở nụ cười. Hôm nay Lâm Du xử đẹp nhà đại phòng bọn họ, đối với Tôn Nguyệt Hoa mà nói, hành động này quả thật khác thường. Nhưng chẳng hiểu vì sao, nàng lại thấy rất vui. Đặc biệt là sau khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của đại phòng, trong lòng Tôn Nguyệt Hoa lại nảy sinh một ý nghĩ táo bạo, muốn học theo Lâm Du mà “phá cách” một phen.
Đường về nhà không xa, Tôn Nguyệt Hoa ít nói, dọc đường toàn là Lâm Du chủ động bắt chuyện. Nào là bây giờ là giờ gì, ngày mai có còn phải đi nhổ cỏ không, trưa nay ăn gì. Mỗi khi nói, cậu đều cười, theo bản năng mang theo nét tươi cười nơi khóe môi.
Tôn Nguyệt Hoa dần bị ảnh hưởng bởi Lâm Du, lời lẽ cũng nhiều hơn:
“Hậu viện còn cải trắng, trưa nay xào một chảo cải trắng. Trong nhà vẫn còn thịt, bất quá nãi nãi chắc là không cho ăn, bây giờ cũng chưa phải lúc bận rộn mệt nhọc nhất…”
Từ lời của Tôn Nguyệt Hoa, Lâm Du hiểu rõ hơn về Hạ gia. Nhà nông ăn thịt là chuyện hiếm, nếu ba ngày được ăn một lần thì cũng coi như khá giả, ngày thường chỉ có Hạ Khang An cùng hai vợ chồng già của Hạ Trường Thuận mới được ăn thịt.
Chỉ đến khi bước vào giai đoạn bận rộn mệt nhọc nhất trong vụ mùa, bọn họ mới cho người của nhị phòng mỗi người một miếng thịt . Nghe thì như khao thưởng, kỳ thực là để “thêm sức cho trâu ngựa”, để họ làm việc cho tốt hơn.
“Mọi người đều bận việc ngoài đồng, thế nhà đại phòng thì sao? Chẳng phải lẽ ra bọn họ nên lo cơm nước?” Lâm Du hỏi.
Vừa dứt lời, cậu thấy Tôn Nguyệt Hoa khẽ cụp mắt xuống, tựa như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng những lời ấy đã tích tụ qua ngày tháng, đến khi ra đến miệng thì lại chẳng biết nên bắt đầu từ đâu. Lâm Du không hỏi thêm, chỉ đại khái đoán ra, chắc là đại phòng kiếm cớ lười biếng.
Về đến nhà, quả nhiên không thấy bóng dáng người nhà đại phòng. Trịnh Thải Phượng dẫn con trai, con dâu và cháu trai đi “la cà” đâu mất, chỉ còn lại hai vợ chồng già ở nhà.
Triệu Xuân Hoa lấy ra hai quả trứng gà đặt trước mặt Tôn Nguyệt Hoa:
“Trưa nay chưng một bát, để Tiểu An ăn.”
Trứng gà đối với nhà nông mà nói rất quý, ở trấn trên một quả có thể bán được hai văn tiền, nhà nghèo thường không nỡ ăn. Lâm Du đặt giỏ xuống, nhìn quả trứng rồi cố ý nói:
“Chỉ có một quả thôi à, vậy sao đủ cho hai đứa nhỏ chia?”
Trong nhà còn một đứa trẻ nữa, Tiểu Khê, lớn tuổi ngang với Hạ Khang An. Hạ Khang An thì trắng trẻo mập mạp, Tiểu Khê lại gầy gò trơ xương.
Triệu Xuân Hoa bực bội liếc y một cái:
“Ca nhi ăn trứng gà làm gì! Lớn lên chẳng kiếm được tiền, cũng chẳng làm nổi việc nặng!”
Lão thái thái này thật là… Lâm Du nhíu mày.
Cậu đem bó cỏ Tôn Nguyệt Hoa hái được nhét vào một cái sọt, khiêng vào góc bếp để cỏ, nơi đó có đặt một con dao bổ củi. Vừa băm cỏ, Lâm Du vừa hỏi:
“Đại tẩu, trưa nay ta đem mấy con cua kia nướng luôn nhé?”
Tôn Nguyệt Hoa liếc cậu một cái, cười nói:
“Thèm à? Chờ ta đốt lửa trong bếp lên, bỏ vào than mà nướng. Tiểu Khê cũng thích ăn cua lắm.”
Lâm Du hơi ngượng. Mấy con cua đó cậu chỉ bắt được bảy tám con, đủ cho vài người ăn thôi, nhiều hơn thì không có. Tuy con không lớn lắm nhưng thịt cũng chắc, coi như cũng đủ để đổi vị.
Băm xong cỏ, Lâm Du bỏ vào chậu gỗ, đem ra hậu viện. Cỏ được trộn thêm chút bột ngô, còn chưa đến gần, đám gà vịt ngỗng đã lũ lượt chạy lại. Lâm Du mở cổng chuồng, gà vịt thấy người lại sợ, vỗ cánh chạy tán loạn.
Cậu đổ cỏ vào máng, tiện tay nhặt một khúc gậy gỗ quấy đều lên, rồi quay người đóng cổng lại. Vừa đóng xong, gà vịt lại chen nhau ùa tới.
Quay lại bếp, Lâm Du giúp Tôn Nguyệt Hoa rửa sạch cải trắng, đặt ngay cạnh bệ bếp rồi hỏi:
“Đại tẩu, Phương thẩm với mọi người bao giờ mới về vậy?
Tôn Nguyệt Hoa thả cải trắng vào nồi, dầu sôi kêu xèo xèo. Nàng lắc đầu:
“Nương với mấy người kia không về đâu, họ ăn luôn ngoài ruộng. Lát nữa mình đem cơm qua cho, sáng nay cắt cỏ xong, chiều còn phải ra ruộng bên kia tiếp tục xới đất. Mấy hôm nay mưa, đất mềm, đang lúc xới thuận lợi. Để nắng lên vài hôm nữa là đất khô cứng, khó làm lắm. Lúc bận rộn thế này ai cũng chẳng về nhà ăn đâu.”
Nắp nồi được mở ra, trứng hấp đã chín, hơi nóng nghi ngút. Tôn Nguyệt Hoa chan thêm chút nước tương lên mặt canh trứng, rồi đặt sang bên cạnh mà không nhìn nữa. Nhìn vậy thôi cũng đã thấy thèm, nhưng Lâm Du vẫn ngắm canh trứng, nghĩ nghĩ gì đó.
Trên bệ bếp, cua nướng cũng vừa chín. Vỏ cua đỏ au, thịt bên trong giữ nguyên vị ngọt. Lâm Du phủi tro, lấy ra, hơi nóng làm bỏng tay một chút. Lúc này, Hạ Khang An từ ngoài về, vừa bước vào cửa đã ồn ào kêu đói.