Trong lúc trò chuyện, Phương Hoa đã giúp Chu Thục Vân gói xong y phục. Lâm Du dẫn Khê ca nhi chơi đùa ngoài sân. Sân nhà họ Triệu có một con mương nhỏ, nước bẩn chảy theo mương xuống sườn núi phía ngoài. Một góc sân còn trồng một cây sơn chi, nhìn qua đã biết là cây chủ nhân yêu quý, nay mới lớn được đến chừng này.
“Du ca ca, sau sườn núi nhà chúng ta cũng có đấy, chờ lúc nào sẽ hái cho ca một ít.” Khê ca nhi vừa nói vừa dính lấy, tựa vào bên cạnh Lâm Du.
Lâm Du xoa khuôn mặt mềm mịn của Khê ca nhi, yêu thích không buông tay, đang định ôm đứa nhỏ lên cao thì Chu Thục Vân đã gọi lớn:
“Tiểu Khê, Du ca nhi, mau về thôi. Trong nhà còn việc phải làm, chạy về xuống đất!”
Vào những tháng nông nhàn ít ỏi, sau hơn hai tháng bị “huấn luyện” ở nhà họ Lâm, Lâm Du đã quen tay quen chân với việc nhà nông, làm gì cũng thuận buồm xuôi gió.
Chu Thục Vân vào phòng chất củi lấy cái sọt và cây cuốc, vác cuốc lên vai. Bên phía đại phòng đối diện, người lớn trẻ con đều đang ầm ĩ, bị Lâm Du dạy cho một trận mà chẳng ai dám ló mặt ra, toàn một lũ chuyên bắt nạt người nhà.
Chu Thục Vân không buồn để ý đến bọn họ, ra cửa trước, dặn dò:
“Cha ngươi với cđại tẩu đều xuống ruộng rồi, hai hôm nay phải xới đất, ta cũng xuống theo. Hai ngươi ở nhà, nhớ thả vịt ra.”
Câu này là nói với Khê ca nhi. Tiểu Khê là con ruột của mình, Chu Thục Vân không tiện sai Lâm Du làm việc. Nghe Khê ca nhi đáp một tiếng, Bà mới yên tâm. Lâm Du là đứa nhỏ ngoan, có cậu ở nhà, bà chẳng lo Tiểu Khê gặp chuyện.
“Ta cùng đệ thả vịt.” Lâm Du chủ động tìm việc làm. Hạ gia đã tốt bụng thu lưu cậu, cậu nào dám yên tâm ăn ở không.
Hai người đang chơi dây hoa, Lâm Du kẹp sợi dây ở đầu ngón tay, Khê ca nhi vòng một cái, dây bị chặn lại, không biến ra được hình mới. Khê ca nhi buông dây, đứng lên:
“Du ca ca, vịt ở hậu viện, ta dẫn ca đi.”
Hậu viện nuôi không ít gia cầm, Lâm Du vừa nhìn qua đã thấy gà, vịt, ngỗng… không ít, đều được xây chuồng bằng gạch đất, bên trong lót cỏ tranh, vừa nhìn đã biết là do nhị phòng làm, làm rất tinh tế.
Khi vào hậu viện, Lâm Du phát hiện Triệu Xuân Hoa đang đứng sau lưng lén nhìn, dáng vẻ ấy cứ như sợ cậu trộm gà trộm trứng vậy. Lâm Du cũng liếc lại, rồi cố ý làm động tác xắn tay áo.
Triệu Xuân Hoa chắc vẫn còn sợ bị đánh, vừa sợ vừa cảnh giác, vừa lui ra vừa quay đầu nhìn cậu, lại còn liên tục gọi Trịnh Thải Phượng ra để cậy thế.
Lâm Du chẳng thèm để tâm, cùng Khê ca nhi mở then cửa thả vịt ngỗng ra. Cậu giơ tay đếm từng con, sợ thả ra rồi bị lạc mất – vịt mười con, ngỗng cũng mười con.
“Có muốn lùa ra ruộng dưới kia không?” Lâm Du nhặt một cây trúc, dùng làm gậy xua vịt ngỗng.
Khê ca nhi cũng từ ven tường cầm lấy một cây gậy trúc, lắc đầu nói:
“Phía dưới không phải ruộng nhà chúng ta, ruộng nhà mình không có nước. Đại Sơn ca, Đại Xuyên ca bọn họ còn chưa đào xong kênh, muốn cho vịt tắm thì phải chạy xuống con sông dưới chân núi.”
Cạc… cạc… cạc… Một trận lông trắng của ngỗng lớn tung bay ập vào trước mặt. Vịt thì đi đứng chậm rãi, còn ngỗng thì vừa đập cánh vừa nghênh ngang xông tới, trông như sắp giẫm nát luống rau. Lâm Du cùng Tiểu Khê vội vàng dùng gậy trúc xua đuổi.
Khê ca nhi chạy trước, Lâm Du xoay người đóng cổng rào lại.
Con sông của thôn Bạch Vân nằm dưới chân núi, thượng nguồn nước sâu, muốn đi đến hạ lưu phải băng qua rừng cây. Hạ lưu là một con suối nước trong xanh uốn quanh sườn núi, chỉ cần băng qua vài bờ ruộng và một rừng đào là đến nơi.
Dưới khe nước còn có vịt của nhà khác bơi thành từng bè, thậm chí có cả một con trâu đang thả nổi tắm mình. Chu Thục Vân sợ vịt nhà mình bị cuốn đi, nên buộc vào chân mỗi con một dải vải nhỏ.
Lâm Du cùng Tiểu Khê men theo sườn núi xuống, lùa vịt ra suối. Khi xuống nước, cả đàn lập tức bơi ra xa.
Khê ca nhi đặt gậy trúc sang một bên, Lâm Du cũng theo đó ngồi lên tảng đá lớn:
“Không sợ vịt chạy mất sao?”
“Không sợ.” Khê ca nhi đong đưa hai chân, bóng mình in xuống mặt nước, vẻ mặt ung dung: “Vịt sẽ tự về nhà. Nương chỉ sợ có người trộm, nên bảo ta ra đây canh. Trước kia là đại tẩu đi cùng, giờ thì là Du ca ca. Chờ cha với các ca đào xong mương, sẽ có thể lùa vịt ra ruộng, khỏi phải ngày nào cũng tới đây trông.”
Y rất thích Lâm Du, đến mức chỉ cần nói chuyện cũng vô thức dịch lại gần cậu.
Ngày tháng nơi núi rừng cứ chậm rãi trôi. Mây trắng lững lờ trôi trên cao, Lâm Du nằm trên tảng đá, khuỷu tay kê sau đầu, ngước nhìn bầu trời trong xanh thăm thẳm, khung cảnh ấy ở hiện đại không thể thấy được.
Tiếng suối róc rách, chim chóc trong núi hót vang. Lâm Du hưởng gió mát, thϊếp ngủ dưới ánh nắng ban mai.
Không biết ngủ bao lâu, trên mặt bỗng thấy ngưa ngứa. Trong cơn mơ màng, Lâm Du đưa tay gạt đi, rồi lại thấy ngứa lần nữa. Mở mắt ra, ánh nắng chói chang khiến cậu nheo mắt, giơ tay che, ánh sáng lọt qua kẽ ngón tay mà rơi xuống.
Khê ca nhi đang cầm một cọng cỏ dại, quét qua quét lại trên mặt Lâm Du, vừa cười đùa vừa nói:
“Du ca ca, ta dẫn ca đi xem trong nước có gì.”