Chương 23

Nhà Triệu Đức Trụ nằm ngay ven đường, quanh sân là tường gạch đá. Chu Thục Vân đứng ngoài gọi vào, bên trong vọng ra tiếng chó sủa. Một giọng phụ nhân mỗi lúc một gần, vừa đi vừa đuổi chó:

“Đi đi, về ổ của mày!”

Người mở cửa là Phương Hoa, thê tử của Triệu Đức Trụ.

“Là Thục Vân tới à, mau vào ngồi. Triệu đại ca của ngươi về quê lấy hàng, lát nữa mới về.”

Phương Hoa nhanh tay kê ghế cho ba người.

Nhà họ Triệu khác với nhiều nhà khác. Vì thường buôn bán nhỏ nên họ có điều kiện xây nhà gạch đá, ngoài tường sân trồng một hàng bưởi, giờ vẫn chưa tới mùa nở hoa, chỉ lác đác vài nụ trắng trên cành.

Chu Thục Vân dẫn Lâm Du giới thiệu:

“Đây là thê tử của Triệu thúc, ngươi cứ gọi Phương đại nương là được.”

Lâm Du khi chào hỏi ai cũng mỉm cười, mang dáng vẻ hoạt bát và tinh thần sảng khoái của tuổi thiếu niên. Mỗi khi cười, ngũ quan đều bừng sáng. Nghe Chu Thục Vân dặn, cậu liền gọi:

“Chàp Phương thẩm ạ.”

“Được rồi.” Phương Hoa gật đầu liên tục, rồi từ trong nhà mang ra ít đậu phộng và hạt đào đưa cho Lâm Du và Tiểu Khê.

Bà vừa cười vừa khen:

“Đây là lang quân của thằng hai nhà ngươi à? Quả là xứng đôi, cả hai đều đẹp, thế này mới gọi là một tiểu ca nhi khôi ngô.”

Nói xong, Chu Thục Vân khẽ thở dài, nắm tay Phương Hoa:

“Chúng ta là tỷ muội thân thiết, ta không giấu ngươi. Ngươi cũng biết Du ca nhi là do hai vị trưởng bối trong nhà ép về. Đứa nhỏ này tội nghiệp, mơ mơ hồ hồ mà bị đưa tới nhà ta, lòng ta áy náy lắm. Nếu không phải vì trong nhà có hai lão nhân cố chấp, thì người ta đang yên đang lành sao lại tới đây? Ta chỉ nghĩ, đợi yên ổn qua, sẽ tìm cho nó một nơi tốt hơn.”

“Ngươi đúng là nhẫn nhịn, chứ đổi lại người khác thì sớm phân gia rồi. Nhưng ta nói thật, Du ca nhi này không tệ chút nào. Chỉ nói về dung mạo thôi, trong thôn này mấy ai hơn được y chứ.”

Phương Hoa cố ý nói lời dễ nghe, ra sức làm như không nhìn thấy quầng thâm mắt như gấu trúc trên mặt Lâm Du.

“Ngươi còn không rõ tính tình lão nhị nhà ta đâu, trong bụng chủ ý lớn lắm… Thôi, nói chính sự, hôm nay ta tới tìm ngươi mua chút kim chỉ, lại lấy ít vải về may y phục. Có vải vụn cũ nào không? Ta mua ít về làm giày.”

Nhà họ Triệu thường ngày cũng buôn bán trong thôn. Phương Hoa đứng dậy dẫn Chu Thục Vân vào nhà lấy:

“Đúng lúc ngươi tới kịp, mấy hôm trước Cát Hoa mang tới một bó y phục cũ, là của Hương Tú, bỏ đi thì tiếc, nên nhờ ta nghĩ cách bán hộ. Ta đã xem qua rồi, y phục cũng không rách nát lắm.”

Ở nông thôn quanh năm chân lấm tay bùn, kiếm tiền chẳng dễ dàng gì, nên y phục cũ cũng là đồ quý giá. Một bó to mang bán cũng được hai mươi văn tiền. Chu Thục Vân mở ra xem, không ngờ toàn là đồ còn tốt, gần như không có miếng vá nào. Bà vốn định mua về cắt làm mặt giày, giờ lại thấy hơi tiếc:

“Thật chỉ lấy hai mươi văn thôi sao? Mấy thứ này mang ra trấn bán, một kiện cũng có thể được năm, sáu văn đấy.”

Phương Hoa vừa giúp mở ra vừa đáp:

“Ngươi chưa biết đấy, việc hôn sự của Hương Tú đã định rồi, ngay trước mấy hôm thôi.”

“Nhanh vậy sao? Lần trước ta gặp Cát Hoa muội tử, hỏi việc hôn nhân còn bảo chưa có gì. Ta còn tính trong nhà mẹ đẻ ta cũng có đứa chất nhi tới tuổi, định bụng hỏi một chút.”

Chu Thục Vân thoáng kinh ngạc. Ca ca bà có một nhi tử mười bảy tuổi, cũng đã tới tuổi thành thân, lại đang theo một vị lão mộc học nghề, coi như có chút nghề nghiệp đứng đắn. Ca ca nghĩ muội muội mình quen biết rộng, mới nhờ người hỏi thăm.

“Chẳng qua là sợ việc hôn nhân chưa vững, nên mới nói thanh danh Hương Tú không được tốt. Giờ sính lễ cũng đã đưa, bên nhà trai coi trọng lắm, cho chừng tám lượng bạc, lại thêm hai con gà mái già. Hai hôm trước ta còn thấy tiểu tử kia từ xa đến giúp nhà Hương Tú cày ruộng. Giờ vợ chồng Cát Hoa có tiền, không còn keo kiệt như mấy năm trước nữa, nên mới đem y phục cũ tới nhờ ta bán hộ.”

“Là nhà ai vậy?”

“Ngay thôn bên, con trai của Lý đồ tể. Thằng bé khoẻ mạnh, tinh thần phấn chấn. Ta xem ngày lành cũng sắp tới rồi, sau khi gả qua bên đó, chắc Hương Tú sẽ chẳng thiếu thịt ăn. Vợ chồng Cát Hoa nói không chừng còn được hưởng chút phúc từ cô gia nữa.”