Cướp xong, nó liền chạy xa, xé lá cây, nhét loạn vào miệng, nước quả chảy lem nhem đầy mặt. Ăn xong, nó lấy tay áo quẹt miệng, còn quay lại lè lưỡi trêu Khê ca nhi.
Tiểu Khê nhìn bàn tay trống rỗng, mái tóc rũ xuống. Y nhớ tới lời cha nương dặn, chờ cha nương trở về phải mách, để khỏi bị khi dễ. Tiểu Khê có chút ấm ức, đó rõ ràng là phần y để dành cho các ca ca.
Lâm Du đặt Khê ca nhi xuống, liếc Hạ Khang An một cái, trấn an:
“Đừng sợ, ca ca sẽ lấy lại cho ngươi. Lần này, cả nợ cũ lẫn nợ mới, đều tính một lượt!”
Vừa dứt lời, một chậu nước bẩn đã tạt ngay trước mặt, giày Lâm Du lập tức ướt sũng. Trịnh Thải Phượng ôm chậu gỗ trong ngực, ngẩng đầu liếc cậu, ánh mắt sắc như dao:
“Ngươi đường đường là người lớn, sao lại chấp nhặt với một đứa nhỏ? Cũng chỉ là ăn của ngươi chút đồ thôi mà. Khang An tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, nhường nó một chút thì có sao?”
“Hài tử không hiểu chuyện, vậy người lớn cũng không hiểu sao? Là không nương dạy hay không cha quản?” Lâm Du buột miệng đáp lại.
“Ngươi nói cái gì hả?”
Thấy sắp ầm ĩ, Tôn Nguyệt Hoa vội bỏ cái xẻng trong tay, chạy đến bên Lâm Du, nhỏ giọng khuyên:
“Tính đường thẩm vốn như vậy, ta lúc mới tới cũng bị thế. Chúng ta không đấu lại đâu, hơn nữa gia gia nãi nãi đều ở đây, chờ cha nương và Đại Sơn, Đại Xuyên bọn họ về rồi nói.”
*Đường Thẩm là vợ của chú (chú là em trai bố).
Nàng vốn tính tình mềm mỏng, không biết cãi nhau, lại chẳng bao giờ động tay, thành ra ngày thường hay bị Trịnh Thải Phượng sai khiến.
Bị khi dễ mà còn chịu đựng ư? Lâm Du hừ lạnh, tuyệt đối không thể thua khí thế. Cậu nói với Tôn Nguyệt Hoa:
“Chút nữa nếu có chuyện, cứ để ta gánh, tẩu chỉ cần đứng bên cạnh trông Tiểu Khê.”
Chân trần không sợ giày sắt, Lâm Du tích tụ hai tháng buồn bực cùng cơn khó ở mỗi sáng, nay quyết không sợ. Cùng lắm thì bị đuổi ra khỏi đây thôi.
Cậu tiến lên giật lấy chậu gỗ trong tay Trịnh Thải Phượng. Mụ ta không chịu buông, còn nhắm ngay thắt lưng cậu mà ra đòn. Có điều, mụ ta đã đánh giá quá cao thân hình Lâm Du, eo cậu vốn chẳng có mấy thịt, đánh không có đã. Ngược lại, Lâm Du túm lấy tóc mụ ta, giật mạnh một cái, đau tới mức nước mắt mụ ta trào ra ào ào.
Hạ Nghiêu Văn cùng Lý Tú Nga thấy mẫu thân bị đánh, lập tức xông tới cản Lâm Du. Trong cảnh gà bay chó sủa ấy, cả hai mỗi người đều ăn trọn một cái tát, trên mặt in hằn dấu bàn tay đỏ rực. Lâm Du rất “công bằng”, cho mỗi người một ấn ký tình lữ như nhau.
“Ngươi muốn làm gì! Buông ra!”
Trịnh Thải Phượng nhào tới đánh, Lâm Du chẳng biết từ đâu ra sức lực, giật phắt cái chậu, đẩy mụ ta sang một bên. Trịnh Thải Phượng lỡ chân, trượt thẳng xuống vũng bùn, hớp đầy một miệng nước bẩn. Mụ ta ngã sõng soài tại chỗ, hét to một tiếng, rồi ôm cổ họng phun thẳng ra, đó chính là nước rửa chân của mụ ta từ tối qua! Mùi hôi xộc lên khiến mụ ta nôn khan liên hồi.
Tôn Nguyệt Hoa cùng tiểu Khê đồng loạt quay trái, quay phải, mắt trừng miệng há, không tin nổi vào mắt mình, hóa ra còn có thể làm thế này sao? Không thể không nói… thật là hả giận.
Lâm Du nhấc chậu lên, ngón tay vẫn còn vướng một dúm tóc của Trịnh Thải Phượng, ánh mắt lấp lóe chút giảo hoạt xen lẫn vô tội:
“Thẩm à, ta chỉ cầm chậu chơi chơi thôi. thẩm lớn tuổi thế này, sẽ không chấp nhặt với một tiểu bối như ta chứ?”
“Ngươi, tên tiện nhân phản trắc kia! Đứng lại cho ta!”