Ngọn đèn dầu lúc sáng lúc tối, Lâm Du đứng trong bóng đêm, ánh nến hắt qua hàng mi rũ. Cậu cố gắng dùng nụ cười để che giấu sự bối rối, thậm chí có chút hoang mang. Mím môi định nói gì đó, lại phát hiện mình chẳng biết nên mở lời thế nào.
Lâm Du đang trải qua một cảm giác thất bại chưa từng có. Sau khi bị xuyên vào tiểu thuyết và tẩy não, cậu nhận ra thực tế khắc nghiệt này.
Chu Thục Vân nói:
“Không sao, đêm đã khuya rồi, ngươi cứ nghỉ ngơi trước. Mấy ngày tới cứ ở lại đây, từ từ suy nghĩ, nghĩ kỹ rồi nói với ta. Trong nhà không còn phòng trống, phòng của Đại Xuyên cũng khá rộng. Bảo nó ngủ dưới đất, hai người mở cửa phòng ngủ.”
Lâm Du đi theo sau Hạ Nghiêu Xuyên. Bóng dáng người đàn ông ấy trong bóng đêm hiện rõ từng đường nét, cả hai không nói một lời. Hạ Nghiêu Xuyên dẫn Lâm Du vào phòng, rồi xoay người bỏ đi.
Phòng được bày biện đơn giản, chỉ có một chiếc giường và một cái bàn. Lâm Du đứng giữa phòng chờ một lúc, nhưng Hạ Nghiêu Xuyên vẫn không quay lại. Có lẽ hắn đã bị cậu chọc giận, tức quá nên bỏ ra ngoài.
Lâm Du ngó sang mép giường, chiếc giường này là để cho mình ngủ sao? Cậu nhanh chân chạy lại, nhấc chăn gối, ngồi lên ván giường. So với lúc bị trói, tâm trạng bây giờ đã khác hẳn, có chút rụt rè, ngoan ngoãn như một học sinh tiểu học tới nhà thầy chơi.
Bỗng bên tai vang lên tiếng người gọi, không rõ là ai. Tường nhà này cách âm không tốt. Lâm Du không nằm xuống, chống cằm, gà gật như gà con mổ thóc. Trong cơn mơ màng, đầu gục xuống mép giường, đau quá khiến cậu bừng tỉnh. Ngẩng đầu lên, thấy Hạ Nghiêu Xuyên đứng ở cửa nhìn mình, sau lưng còn vác một chiếc ghế tre dài.
Lâm Du có chút thay đổi cách nhìn về đối phương, người này không phải người xấu, còn nhường giường cho cậu, tự mình ngủ trên ghế tre.
Hạ Nghiêu Xuyên đứng ở cửa, thấy Lâm Du lim dim ngủ, hắn không bước vào ngay mà cứ đứng đó rất lâu cho đến khi cậu tỉnh. Khuôn mặt hắn vốn không sắc lạnh, thường ngày thỉnh thoảng còn cười, nhưng giờ thì chẳng thể cười nổi. Tuy biết Lâm Du vô tội, nhưng nghĩ đến chuyện cậu là do hai vợ chồng già kia đưa tới, nét mặt hắn liền mất đi sự ôn hòa.
Hắn đặt ghế tre ở phía đông phòng, chỗ xa giường nhất.
“Đây là của ta, ngươi qua kia.”
Có lẽ Hạ Nghiêu Xuyên rất quý cái giường của mình, nên dưới ánh mắt kinh ngạc của Lâm Du, hắn chẳng khác nào đang bắt gà, túm cậu quẳng xuống ghế tre, rồi quay người thổi tắt đèn, lên giường ngủ.
Lâm Du trố mắt, lặng lẽ rút lại lời khen vừa rồi, cố gắng trấn định lại. Được rồi được rồi, ai cũng có nguyên tắc riêng của mình… còn việc bị đối phương nắm như nắm gà thì… thôi, coi như không hiểu.
Cửa phòng hướng ra ngoài vẫn mở rộng. Gió đêm thổi vào, lạnh buốt. Để tránh lời ong tiếng ve, Hạ Nghiêu Xuyên cố tình để cửa mở, tỏ vẻ quang minh chính đại, không muốn có quá nhiều liên quan tới Lâm Du, cũng không cho người khác cơ hội nói ra nói vào.
Lâm Du ngồi phịch trên ghế tre, miệng hơi há ra. Chỉ cần khẽ cử động, ghế đã phát ra tiếng kẽo kẹt. Cậu đan tay trái vào tay phải, nhìn bóng lưng Hạ Nghiêu Xuyên, im lặng hồi lâu rồi mới khẽ thở ra một hơi dài.
Ngoài miệng không nói gì, nhưng Lâm Du tự biết rõ, ở lại chốn này, cậu chẳng lấy gì làm vui. Lâm Du cúi đầu xoắn ngón tay, bóng tối dày đặc che khuất mọi thứ trước mắt, cũng che đi nỗi mất mát và co ro trong đáy mắt cậu.
Cả người Lâm Du ỉu xìu như cà tím bị sương đánh, vai rũ xuống. Dưới thân, ngoài chiếc ghế tre thì chẳng còn vật gì. Gió ngoài cửa lùa vào làm đầu ngón tay tê buốt, Lâm Du khẽ co hai chân, vòng tay ôm lấy chính mình.
Ngồi yên hồi lâu, Lâm Du lại âm thầm quyết định sẽ lặng lẽ rời khỏi nơi này. Cậu cẩn thận bước xuống giường, không để phát ra tiếng động.
“Vài hôm trước trong thôn xuất hiện lợn rừng. Nếu ngươi muốn ra ngoài đối phó với chúng, ta sẽ không ngăn.”
Giọng Hạ Nghiêu Xuyên bỗng vang lên. Lâm Du khựng lại, một chân vẫn lơ lửng giữa không trung. Nghe xong, cậu lặng lẽ thu chân lại, mặt không biểu cảm quay về ngồi xuống.
Lâm Du nằm xuống ghế tre, xoay người quay lưng lại với Hạ Nghiêu Xuyên. Chiếc ghế tre cũ kỹ, chỗ hỏng bị lõm xuống, Lâm Du quấn chặt tấm áo mỏng. Tiếng gà, vịt, ngỗng vang vọng trong viện, không thể nào yên giấc.