Chương 15

Tiếng gà bay chó sủa, cãi vã ầm ĩ rốt cuộc cũng lắng xuống, chỉ còn lại một mảnh hỗn độn. Thế giới dần trở về yên tĩnh. Tranh chấp hai bên, đến khi ý thức được đêm đã sâu, mới tạm thời bước vào giai đoạn đình chiến. Mọi người xách đèn trở về phòng, ánh nến le lói dần tắt, cửa khép lại, vạn vật chìm vào đêm tối vô biên.

Lâm Du ngồi một mình trên bậc thềm, ánh mắt vô định, giống như cánh bèo trôi không bến đỗ. Gió đêm lướt qua, khẽ hất mấy sợi tóc lòa xòa bên trán. Sau lưng là khoảng không tĩnh mịch, sóng gió qua đi, chẳng ai để ý đến con cá nhỏ ở ngay tâm bão này. Cậu ngồi rất lâu, dường như đã quen với cảm giác bị bỏ quên.

Coi như là số trời, vốn cũng định đi rồi. Cậu đứng dậy, phủi bụi trên vạt áo, ra vẻ nhẹ nhàng. Tự cười với chính mình một cái. Ánh mắt lia qua con đường lát đá dẫn ra ngoài, dưới ánh trăng trông lạnh lẽo, như phủ một lớp sương trắng.

Lâm Du đi ra ngoài, khẽ khép cánh cổng sân sau lưng. Cậu đứng ngoài cửa, lại chợt không biết mình nên đi đâu.

Ven đường, chỉ có một bông hoa nhỏ bị gió thổi co ro làm bạn. Lâm Du cúi xuống nhặt một viên đá, lẩm bẩm:

“Nếu bắt được thì đi bên trái, không bắt được thì đi bên phải.”

Cậu ném viên đá, càng ném càng xa. Dồn hết sức, nhìn nó từ từ biến thành một chấm nhỏ, rồi biến mất vào màn đêm.

Lâm Du đưa tay ra chụp: “Có phải mình ném hụt hướng rồi không?”

Bỗng sau lưng vang lên tiếng động. Cánh cửa gỗ kẽo kẹt mở ra, giọng Hạ Nghiêu Xuyên thản nhiên:

“Nương gọi ngươi qua.”

Lâm Du lập tức quay đầu, bốn mắt chạm nhau. Đúng lúc ấy, như có thứ gì rơi xuống, viên đá biến mất kia “bộp” một tiếng nện thẳng vào trán Hạ Nghiêu Xuyên, mắt thường có thể thấy ngay một cục sưng.

Ánh mắt Hạ Nghiêu Xuyên thoáng hiện chút kinh ngạc, hắn khẽ siết tay, dường như đang cố nhịn.

Phòng của Chu Thục Vân cách Hạ Nghiêu Xuyên một vách tường. Sau khi hai vợ chồng thổi đèn, lăn qua lộn lại mãi vẫn không ngủ được. Hạ Trường Đức mượn cớ ra ngoài đi vệ sinh, để Chu Thục Vân ở lại nói chuyện riêng với Lâm Du.

Khi nằm xuống sau khi tắt đèn, trong đầu Chu Thục Vân vẫn là cảnh gà bay chó sủa vừa rồi. Đợi cơn giận nguôi hơn nửa, bà mới chợt nhớ ra tiểu ca nhi còn ở ngoài sân.

Bà thật sự không muốn tiếp nhận người này, trong lòng cũng chẳng muốn đối diện. Bà nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài, biết người nọ đang tính trốn đi, Chu Thục Vân lại động lòng trắc ẩn, nhớ tới hôm nay Lâm Du đã giúp bọn họ nói đỡ vài câu, nên đứng dậy gõ vào vách ngăn, bảo Đại Xuyên gọi người vào.

Hạ Nghiêu Xuyên sắc mặt không được tốt, chuyện này đặt lên bất kỳ ai cũng chẳng thể vui nổi. Hắn đứng ngoài cửa, khoanh tay dựa vào tường, ánh mắt nhìn vào khoảng tối bên trong, trĩu nặng như đang suy nghĩ điều gì.

Chu Thục Vân khoác thêm áo ngoài:

“Ngươi ngồi xuống trước đi.”

Bà châm bấc đèn dầu trên bàn rồi nói:

“Hôm nay khiến ngươi bị chế giễu, ngươi cũng thấy đó, nhà ta chẳng mấy khi được yên ổn, ba ngày một trận cãi lớn, hai ngày một trận cãi nhỏ...”

Lời còn chưa dứt thì nàng khựng lại, đưa mắt nhìn Lâm Du, phát hiện cậu đang nghiêm túc lắng nghe mình. Chu Thục Vân bèn hít sâu một hơi, quyết định nói thẳng:

“Chuyện mua ngươi tuy là do vợ chồng già nhà kia làm, nhưng cũng coi như nhà nhị phòng chúng ta mắc nợ ngươi. Việc đã xảy ra, cả thôn đều biết rồi. Nếu ngươi đồng ý, thì cùng Đại Xuyên nhà ta sống cho tốt. Chờ thêm vài hôm nữa, sẽ làm tiệc bù cho hai người. Đại Xuyên là do ta nuôi từ bé, sau này chắc chắn sẽ không để ngươi chịu thiệt.”

“Nếu ngươi không muốn, ta sẽ nói ra ngoài rằng nhận ngươi làm con nuôi. Chờ thêm một thời gian cho yên chuyện, ta sẽ đưa bạc để ngươi rời đi.”

Chuyện này nhà bọn họ quả thật là đuối lý. Chu Thục Vân tuy không đọc sách thánh hiền, nhưng vẫn biết phải làm người cho đàng hoàng. Nếu giờ lập tức để thiếu niên kia đi, thì danh tiếng của y còn giữ được không? Chỉ sợ sau này tìm mai mối cũng khó. Hơn nữa, nhà y vốn đã bán y đi, chắc chắn sẽ không cho trở về.

Một đứa trẻ đáng thương, cũng là lỗi của bọn họ.

Chu Thục Vân nghĩ tới nghĩ lui, mới thấy đây là cách giải quyết vẹn cả đôi đường. Nếu Lâm Du đồng ý ở với Đại Xuyên, bà cũng không còn gì để nói. Qua chuyện hôm nay, bà cũng nhìn rõ, Lâm Du là một đứa trẻ hiểu phải trái, chưa chắc đã kém gì một cuộc hôn nhân danh chính ngôn thuận.

Ngoài bức tường bên kia, Hạ Nghiêu Xuyên đã nghe trọn cuộc đối thoại.