Chương 10

Hạ Đại Toàn giơ tay định tát thêm cái nữa, nhưng Hạ Nghiêu Xuyên đã bước tới chắn trước mặt cha mình. Hắn vốn cao lớn, lại đang tuổi trai tráng, đứng trước mặt Hạ Đại Toàn phải cao hơn hẳn hai cái đầu.

“Sao? Giờ mày còn muốn đánh trưởng bối nữa à?” Khí thế của Hạ Đại Toàn lập tức yếu đi, tay giơ lưng chừng giữa không trung, đánh không được mà thu về cũng không xong, đối diện với Hạ Nghiêu Xuyên, ông ta lộ rõ vẻ sợ hãi.

Hạ Nghiêu Xuyên lạnh lùng nhìn Hạ Đại Toàn, đối với gia gia chẳng còn chút tình cảm nào. Nếu không phải vì còn vướng cái gọi là huyết thống, e rằng nắm đấm của hắn đã sớm cho hai lão già bất công kia nằm bò dưới đất không dậy nổi rồi.

Hai lão già thiên vị đến mức chẳng buồn che giấu, trong nhà rõ ràng không thiếu tiền mà nhất quyết không chịu bỏ ra lấy một đồng cho hắn và đại ca đi học, chỉ có con cái nhà đại phòng và tam phòng là được đến trường.

Mùa đông giá rét, Hạ Nghiêu Xuyên và Hạ Nghiêu Sơn đều phải xuống đồng làm việc. Hạ Nghiêu Sơn là con cả, vì thương hai đứa em nên chủ động gánh việc nặng, vì thế mà để lại không ít tật bệnh. Lúc khổ cực nhất, vai hắn bị viêm, Chu Thục Vân đến tìm hai ông bà già xin tiền mua thuốc, kết quả còn bị mắng thẳng vào mặt đuổi ra ngoài.

Hạ Nghiêu Xuyên chỉ còn cách theo cha ra trấn làm cu li cho đại tài chủ, hai người làm quần quật cả ngày đổi được trăm văn, cuối cùng gom đủ tiền mua thuốc. Thuốc mỡ hết 50 văn, 50 văn còn lại giao cho cha giữ, ai ngờ cha vừa quay lưng đã bị Triệu Xuân Hoa dăm ba câu dụ dỗ, lừa mất tiền.

Hai anh em lớn chịu khổ thôi cũng đành, đằng này Khê ca nhi mới sáu tuổi, đang độ lớn người, thân thể làm sao chịu được cảnh cơ cực thế này? Chu Thục Vân tức giận, không phải chưa từng nhắc chuyện phân nhà, nhưng chồng bà vẫn luôn nghĩ cha mẹ đã sinh dưỡng mình, không thể làm quá tuyệt tình.

Hạ Nghiêu Xuyên từ từ buông nắm tay ra, Chu Thục Vân thì tức đến mức thân thể yếu nhược, ngẩng đầu thở dốc rồi nói:

“Con đi mời tộc thúc đến, nói nhà mình có chuyện cần ông ấy quyết đoán. Hôm nay chuyện này nhất định phải có câu trả lời rõ ràng.”

Hạ Nghiêu Xuyên liếc nhìn Hạ Đại Toàn, thấy hai ông bà già đã rụt lại, tuổi già rồi rốt cuộc cũng sợ bị đánh, khí thế giảm hẳn. Triệu Xuân Hoa tuy không phục, nhưng biết mình đấu tay chân không lại, liền xoay người sai khiến Trịnh Thải Phượng của đại phòng:

“Đại tẩu, ngươi cũng đi, gọi chồng ngươi với mấy đứa nhỏvề đây luôn!”

Hai ông bà già tuy thiên vị nhưng cũng chưa đến mức hồ đồ, lúc này đã hiểu rõ bọn họ và đại phòng, tam phòng mới thật sự cùng một thuyền, đông người thì càng thêm tự tin. Trong nhà chỉ có nhị phòng là đông con trai, nếu thật sự xảy ra chuyện xô xát, cũng chưa chắc họ chịu thiệt.

Lâm Du đứng ở bên tường đất gần cổng sân, một phần là để xem náo nhiệt, phần nữa là tiện cho việc chạy trốn. Hạ Nghiêu Xuyên đi tới cổng, mặt mày trầm xuống nhìn về phía Lâm Du. Lâm Du khẽ xoa đầu ngón tay, nở một nụ cười thoáng qua rồi tắt lịm.

Giờ có nên nhân lúc này mà chạy đi không? Dù sao cậu mới là mồi lửa châm ngòi cho chuyện này, lát nữa người kéo đến đông hơn, muốn chạy cũng khó thoát. Nhưng nếu chạy, biết chạy đi đâu?

Phóng tầm mắt nhìn ra ngoài, núi vẫn nối tiếp núi, đâu có đường bê tông hay ô tô như thời hiện đại. Lỡ chạy mà trẹo chân hay ngã gãy chân, e rằng còn chưa ra khỏi núi đã lạc đường, huống chi nơi này xa lạ.

Lâm Du đang rối như tơ vò, thì Chu Thục Vân với sắc mặt tái nhợt gọi cậu lại, rõ ràng trong lòng vẫn còn giận, chẳng cho nổi sắc mặt tử tế, cho rằng cậu cũng là đồng lõa nên mới bị lừa gạt đến đây.

“Ngươi người thôn nào? Hai ông bà già kia cho ngươi bao nhiêu tiền mà ngươi chịu đi theo về đây hả?” Chu Thục Vân dù giận nhưng vẫn muốn hỏi cho rõ.

Lâm Du nhanh trí, chạy vào phòng lấy đoạn dây thừng đã cắt ra đưa cho Chu Thục Vân xem, ánh mắt vừa tội nghiệp vừa vô tội, giọng đáng thương:

“A thẩm, con là bị họ đánh ngất rồi trói mang về đây, tỉnh dậy đã ở đây rồi, con thật sự chẳng biết gì cả.” Thời khắc then chốt, miệng phải lanh lợi, nói cho rõ ràng.

Nghe cậu nói vậy, Chu Thục Vân suýt chút nữa ngất lịm. Hóa ra hai ông bà già này còn dám đi bắt trói ca nhi nhà người ta về! Vậy thì biết ăn nói sao với người ta đây, người ta đường đường chính chính, trong sạch thế kia mà!

“Nương, người sao vậy?! Nguyệt Hoa, mau đi mời lang trung!” Hạ Nghiêu Sơn thấy mẹ ngất lịm, hoảng hốt bảo vợ đi gọi thầy thuốc, rồi quay sang dặn Hạ Nghiêu Khê:

“Tiểu Khê, đệ đi lấy thêm chén nước ấm cho nương.”