Hạc Minh gần như thấy cả một đàn bò đang bay trên trời. Nàng thật sự không nhịn được mà quay đầu lại nhìn, thấy đó là một đám đô con mặc áo vải thô, mang mấy gương mặt người qua đường không thể tầm thường hơn, nàng liền dứt khoát đảo mắt khinh bỉ.
Mới có vài món nhắm mà đã say đến thế này, đúng là chỉ cần thêm một đĩa lạc rang nữa là bay lên trời được rồi.
Tuy không biết võ công, nhưng từ nhỏ nàng đã theo chân người lớn trong nhà ra vào đủ loại sự kiện, gặp qua không ít hồ ly lớn nhỏ, nên thật giả kiêu căng liếc mắt một cái là biết ngay, có thể nói là rất giỏi nhìn người.
Chỉ hạng người như bọn họ, đừng nói là cả phái Võ Đang, một mình Tô Thanh Phong thôi cũng đủ để tiễn họ lên đường.
Ai, ngàn dặm xa xôi đến nộp mạng, đúng là lễ mọn lòng thành, mong là Tô đạo trưởng sẽ vui lòng nhận cho.
Bàn của đám diễn viên quần chúng sau khi cười xong lại tiếp tục cao đàm khoát luận, hùng hồn phê phán một lượt những môn phái có tên tuổi trên giang hồ.
"Huyết Cốt Động hình như lại có động tĩnh rồi, nghe tin đáng tin cậy thì chúng đã phái rất nhiều lâu la xuống núi..."
"Nghe nói Bách Quỷ Quật cũng có động tĩnh."
"Không thể nào, không phải nói nữ ma đầu đó đã bế quan một mạch hai năm, thuộc hạ thì lòng người ly tán, Bách Quỷ Quật đã tự động giải tán rồi sao?"
"Ta lại nghe nói là tiểu nương da đó tình cờ có được một cuốn bí tịch tuyệt thế, nhưng luyện công sai đường nên bị tẩu hỏa nhập ma, vì vậy mới phải bế quan. Gần đây giang hồ đồn rằng có người từng thấy Tả hộ pháp Phùng Nguyên Nhất và Hữu hộ pháp Quản Bích Oánh cùng các tay chân cốt cán của Ma giáo qua lại ở Trung Nguyên, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó..."
"Lẽ nào bí tịch bị trộm rồi?"
Hạc Minh sững người. Bí tịch tuyệt thế, kịch bản này nàng cũng quen lắm.
Theo định luật giang hồ, e rằng lại sắp có một trận tinh phong huyết vũ, còn cái Bách Quỷ Quật kia... về cơ bản có thể khẳng định là sắp tàn đời.
Nhưng nàng có chút tò mò, "tiểu nương da" trong miệng những người đó là ai? Nghe có vẻ ghê gớm ra phết.
Thời gian hóng chuyện trôi qua rất nhanh, lúc đồ ăn được dọn lên, Hạc Minh vẫn còn thấy hơi tiếc nuối. Nhưng đám diễn viên quần chúng cũng đã bắt đầu ăn uống, nàng đành thôi.
Cách nấu nướng ở Đại Lộc hơi khác so với thời hiện đại, các món chủ yếu là hấp, hầm, chiên. Nhưng vì nguyên liệu chất lượng và chế biến công phu nên hương vị rất ngon.
Hạc Minh nếm một miếng cá giấm chua, gật gù rồi nhìn sang Oánh Nương.
"Tỷ muốn ăn không?"
Dù gì cũng là tiêu tiền của người ta, không mời một tiếng thì trong lòng cũng áy náy.
Oánh Nương gần như đã quên mất cảm giác ăn uống, bị hỏi đến thì ngẩn ra.
"Quỷ cũng ăn được sao?"
Nàng là một cô hồn dã quỷ không người thờ cúng, nên hoàn toàn không biết gì về chuyện này.
Hạc Minh mỉm cười: "Ăn thì tự nhiên là không được, nhưng có thể ngửi mùi vị."
Dân gian từ xưa đã có tục lệ cúng dường vong linh. Quỷ hồn có thể hưởng dụng cống phẩm, dù sau đó những món cúng đó bề ngoài không có gì thay đổi, nhưng thực chất tinh hoa bên trong đã bị hút đi cả.
Nói rồi, nàng giả vờ lấy từ trong tay áo ra một ống hương nhỏ, thoạt đầu lấy ra ba cây, nhưng suy nghĩ một lát lại cẩn thận cất lại hai cây.
Oánh Nương: "..." Cô không phải luôn mồm nói nhà cô rất giàu sao, sao lại keo kiệt như vậy?
Hạc Minh lý lẽ đanh thép: "Đây đều là hàng đặc chế, dùng một cây là vơi đi một cây. Tỷ liệu mà hưởng thụ đi."
Làm ra mấy thứ này phiền phức lắm! Nàng lười thì không được à?
Hạc Minh bẻ cây hương nhỏ thành ba đoạn đều nhau, trông như ba nén thanh hương, rồi cắm vào một chiếc bánh bao trắng đặt trên chiếc ghế dựa vào tường, châm lửa, sau đó điên cuồng thúc giục Oánh Nương: "Mau ăn đi! Hương tắt là hết ăn được đó!"
Oánh Nương: "..."
Thôi đi bà ơi, có thể có chút tình người được không?
Tiêu tiền của ta mà đến cả thời gian ăn uống thong thả cũng không cho là sao?
Ai có thể ngờ được, một hoa khôi từng vang bóng một thời lại bị buộc phải ngồi trong góc tường của một tửu lâu không mấy sang trọng, dùng một tư thế và tốc độ vô cùng mất mặt mà điên cuồng "ngửi" đồ ăn?
Dân dĩ thực vi thiên, câu nói này đủ để thấy được sự kiên trì và khao khát của con người đối với ẩm thực. Bốn mươi năm trước Oánh Nương nghèo rớt mồng tơi, đó là chuyện bất đắc dĩ. Hôm nay được một lần khai vị trở lại, những ký ức phủ bụi bao năm bỗng ùa về như thác lũ, cả người nàng lâng lâng, nước mắt như chực trào ra.
"Sảng khoái, quá sảng khoái!"
Nàng hai mắt mơ màng, lau đi giọt nước miếng không hề tồn tại, chỉ cảm thấy mọi thứ như đã qua mấy kiếp, gần như cảm động đến muốn khóc.
Hạc Minh tủm tỉm nhìn nàng: "Sướиɠ chưa?"
Oánh Nương gật đầu, tiếp tục lâng lâng.
"Cứ từ từ mà tận hưởng và trân trọng đi," Hạc Minh chậm rãi gắp một miếng gỏi gà xé, rồi đột ngột đâm một câu xoáy vào tim, "Sau này hai ta đường ai nấy đi, tỷ lại tiếp tục làm một con quỷ đói lang thang thôi."
Oánh Nương: "..."
Tên nhóc này đúng là xấu tính hết chỗ nói.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nghĩ kỹ thì, làm một cô hồn dã quỷ dường như thật sự quá thê thảm...
Thức ăn đã bị quỷ hồn hưởng dụng tuy vẫn có thể làm no bụng nhưng tinh hoa đã mất, trở nên lạnh lẽo và vô vị. Hạc Minh tất nhiên sẽ không ăn nữa, liền gọi tiểu nhị đến dọn đi cho mấy người ăn mày bên ngoài, còn mình thì gọi một bàn mới.
Đối diện tửu lâu là một y quán tên Ngọc Hồ Đường. Vừa lúc có một đôi vợ chồng trung niên bế con nhỏ bước vào, không biết đại phu đã nói gì mà đứa bé khóc ré lên, trong khi các bệnh nhân khác và cha mẹ đứa trẻ lại cười ha hả, trông vô cùng thiếu đồng cảm.