Chương 4.1: Ở tửu lâu nghe chuyện giang hồ

"Nhân sinh như mây nổi, tụ tán là lẽ thường tình. Hai ngày này đợi tôi rảnh sẽ lập mộ cho Oánh tỷ, duyên phận giữa hai chúng ta coi như kết thúc." Hạc Minh bình thản nói.

Tuy hai người gặp nhau có nhiều trắc trở, nhưng đột ngột phải chia xa, Oánh Nương thật sự có chút không quen, lập tức cúi người lạy một cái thật sâu: "Đa tạ đại sư thành toàn, nguyện cho đại sư chuyến đi này tiền đồ như gấm, bình an vui vẻ."

Một trận gió lạnh thổi qua, cành lá trên cây lê xào xạc lay động, những cánh hoa nhỏ bằng móng tay bay lả tả đầy trời, tựa như ảo mộng.

"Ngoài thành vẫn còn lạnh thật." Hạc Minh rụt rụt bả vai. "Được rồi được rồi, mau về thành ăn cơm trước đã!"

Oánh Nương mím môi cười: "Vâng ạ."

Hạc Minh đi được vài bước, bỗng nhiên nhớ tới một chi tiết vừa rồi: "Phải rồi, lúc nãy Oánh tỷ xin tha Tô đạo trưởng có nói gì mà không biết trời cao đất dày? Oánh tỷ đã làm gì vậy?"

Oánh Nương nhìn ngang ngó dọc, nhỏ giọng lí nhí: "Thϊếp… thϊếp thấy vị đạo trưởng đó tướng mạo tuấn tú bất phàm, liền tiến lên hỏi ngài ấy có bằng lòng cùng thϊếp một đêm xuân phong không..."

Hạc Minh: "..."

Oánh tỷ vẫn là nên hôi phi yên diệt đi thì hơn.

Hạc Minh vốn không phải người kén ăn, nhưng khi nhớ lại những chiếc bánh ngô cứng như đá, có thể dùng làm hung khí trong ngục, nàng vẫn không khỏi rùng mình. Mỗi bữa, nàng chỉ dám dùng móng tay cạo một ít vụn bánh để lót dạ, nên lúc này đã đói đến mức bụng dán chặt vào lưng.

Dù đói là vậy, lý trí của nàng vẫn còn. Ánh mắt Hạc Minh lướt nhanh qua mấy tửu lâu và tiệm ăn, cuối cùng chọn một tửu lâu trông có vẻ bình dân.

Oánh Nương nhắc nhở: "Đại sư, đi thêm vài bước nữa là tới Tứ Hải Lâu, đó là một hiệu cũ có tiếng trong thành, món ăn rất ngon."

Thời còn là hoa khôi nức tiếng, nàng đã tích cóp không ít vàng bạc châu báu. Dù của riêng chỉ là một phần nhỏ, nhưng toàn là đồ quý giá, cũng đủ cho một gia đình bình thường sống sung túc cả đời, thật sự không cần phải chi tiêu tằn tiện.

May mà lời này nàng chưa nói ra, nếu không Hạc Minh chắc chắn sẽ cho nàng biết thế nào mới gọi là tiêu tiền như rác.

Hạc Minh chọn một chỗ ngồi khuất sau cây cột cạnh cửa sổ trên đại sảnh, vị trí này không dễ bị chú ý khiến nàng rất hài lòng.

"Ta là người mới đến, đây là lúc thích hợp nhất để thu thập tin tức."

Phim ảnh chẳng phải đều diễn thế này sao? Cứ hễ vào tửu lâu là y như rằng sẽ có một đám diễn viên quần chúng ngồi khoác lác đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, muốn nghe gì cũng có.

Những quán ăn nhỏ thì đẳng cấp quá thấp, còn tửu lâu lớn lại quá đắt đỏ, người đến không nhiều mà ai nấy đều giữ kẽ, e là khó thu hoạch được gì. Ngược lại, những tửu lâu tầm trung như thế này vừa hợp túi tiền, lại vừa thỏa mãn được thói hư vinh của phần lớn những kẻ biết tuốt nửa vời, đúng là một sân khấu tuyệt hảo để tán gẫu và tâng bốc lẫn nhau.

Những nơi như kỹ viện, sòng bạc hay tửu lâu luôn là chốn cá mè một lứa, tin tức cũng linh thông nhất. Oánh Nương lớn lên ở thanh lâu nên tự nhiên hiểu rõ điều này, sau khi nghe Hạc Minh giải thích thì cũng không nói thêm gì.

Một người từ nhỏ đã gặp quỷ mà vẫn sống khỏe mạnh đến tuổi trưởng thành thì tâm lý chắc chắn không tệ. Sau cơn hoảng loạn ngắn ngủi, Hạc Minh đã quyết định cứ sống theo phương châm đi một bước tính một bước.

Đã may mắn xuyên vào thế giới võ hiệp, nếu không thử một lần làm hiệp khách thì thật là đáng tiếc. Vì vậy, khi tiểu nhị vừa đến gần, nàng liền hào hứng gọi món: "Tiểu nhị, cho hai cân thịt bò!"

Lời vừa dứt, xung quanh bỗng im lặng hẳn. Mấy thực khách ngồi gần đều quay đầu lại nhìn xem kẻ ngông cuồng nào lại dám nói năng bạt mạng như vậy.

Giọng nói đầy vẻ khó xử của Oánh Nương và tiểu nhị gần như vang lên cùng lúc.

"Trâu để cày ruộng còn không đủ, quan phủ đã sớm ra lệnh cấm dân gian gϊếŧ mổ trâu bò rồi."

"Khách quan đừng đùa, trừ những ngày lễ tết được phép mở bán riêng, ngày thường ai dám bán thịt bò chứ?"

Hạc Minh: "..."

Mấy vị huynh đài này tuân thủ quy củ như vậy thì còn gì là giang hồ nữa!

Hết cách, Hạc Minh đành lùi một bước, gọi vài món đặc trưng của quán rồi chống cằm ngắm cảnh đường phố.

Trên đường quả nhiên có rất nhiều người ăn mặc kỳ dị, vô cùng hợp với chủ đề võ hiệp: có người đeo chiếc khuyên tai to bằng bàn tay, có kẻ thì giữa tiết trời xuân còn se lạnh lại cố tình phanh áo khoe bộ ngực rậm lông đen sì như da heo, còn có người mặc đồ da thú rõ ràng không hợp với phong cách xung quanh. Cứ thế nhìn quanh một lượt, chiếc áo khoác Burberry của nàng cũng không tính là quá khác người.

Trong lúc chờ món ăn, Hạc Minh quả nhiên được nghe màn buôn chuyện rải rác của các diễn viên quần chúng như mong đợi.

Không biết là do giọng người nói vốn đã oang oang hay do gã cố tình muốn thu hút sự chú ý của mọi người mà âm thanh rất lớn, đủ để Hạc Minh nghe rõ mồn một:

"Nghe nói người của phái Võ Đang cũng đã tới, không biết có phải vì chuyện Thiết Chưởng Môn hạ chiến thư không."

"Ta thấy chưa chắc đâu. Đám đạo sĩ mũi trâu đó tính tình lạnh nhạt lắm, kẻ già người trẻ đều như nhau. Ngươi xem, ngày thường ngoài luyện công ra họ có để ý đến ai bao giờ? E là chỉ đi ngang qua thôi."

"Nói cũng phải, nhưng nếu Thiết Chưởng Môn cứ nhất quyết đến cửa gây sự thì... ha ha ha!"

Mấy người còn lại ngồi cùng bàn lập tức hiểu ý mà cười phá lên.

"Đó chính là cơ hội trời cho để chúng ta trai cò tranh đấu, ngư ông đắc lợi!"

"Không sai, phái Võ Đang là ứng cử viên sáng giá cho chức Võ lâm minh chủ lần này, nếu họ bị mất hứng trước thì..."