Vậy mà hiện tại, vị trích tiên ấy tay cầm thanh bảo kiếm sáng ngời, tùy thời chuẩn bị chém quỷ.
"Đại sư, đại sư ngài đã hứa sẽ lập mộ cho thϊếp mà!" Oánh Nương bị Tam Thanh chính khí trên người hắn trấn nhϊếp, không thể động đậy, trong cơn tuyệt vọng đã bộc phát sức mạnh phi thường, chiếc cổ thiên nga vươn dài đến hai trượng, lơ lửng giữa không trung như diều gặp gió, hướng về phía Hạc Minh mà khóc lóc thảm thiết: "Ngài đã nhận tiền rồi!"
Vị trích tiên nghe tiếng nhìn lại, hai hàng mày kiếm hơi nhíu lại: "Con quỷ này là do cô nương nuôi dưỡng sao?"
Trên đời đã có quỷ, tự nhiên cũng không thiếu kẻ sai khiến quỷ đi làm việc, chẳng qua những kẻ làm vậy phần lớn đều thuộc hàng tà ma ngoại đạo.
Hạc Minh tay xách theo túi châu báu: "...Nói vậy không hay lắm."
Nàng nhanh chóng thêm thắt một chút rồi kể lại sự việc, vẻ mặt rất khó xử: "Chuyện là thế này, thế gian vạn sự đều chú trọng chữ nhân quả. Hạc Minh này nếu không nhận số tiền bạc này, thì dù cho Oánh Nương có chuyển thế đầu thai, cũng sẽ phải tìm lại Hạc Minh này một lần nữa để kết thúc đoạn nhân quả này mới ổn thỏa. Chi bằng cứ như vậy xóa bỏ hết mọi thứ, để ngày sau không còn phát sinh thêm rắc rối."
Nghe thấy không, tôi đều là vì Oánh Nương cả đấy!
Oánh Nương mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại thấy chỗ nào cũng đúng, chỉ biết liều mạng gật đầu: "Đạo trưởng, thϊếp mệnh khổ, sau khi chết cũng chưa từng làm bất cứ việc gì thương thiên hại lý. Đều do thϊếp không biết trời cao đất dày, nay đã biết sai rồi, xin ngài giơ cao đánh khẽ, tha cho thϊếp!"
Hạc Minh gật đầu, nể tình chút điểm cống hiến mà nói đỡ cho nàng vài câu: "Oánh Nương bị nhốt trong đại lao hơn bốn mươi năm, hôm nay mới là lần đầu tiên được ra ngoài."
Đạo giáo xưa nay vốn phóng khoáng, các đạo sĩ cũng thường không mấy để tâm đến chuyện bao đồng, ngay cả khi truyền giáo cũng là kiểu "Tin hay không tùy tâm, không tin thì thôi, tránh ra đừng làm phiền bần đạo phi thăng." Vị đạo sĩ trẻ tuổi kia thấy trên người Oánh Nương quả thật không có huyết quang sát khí, liền biết lời của hai người không giả, cũng thuận thế thu lại bảo kiếm.
"Nếu ngươi ngày sau còn dám hồ ngôn loạn ngữ, nhất định chém không tha!"
Oánh Nương cụp mi rũ mắt cảm tạ không ngừng, vừa được tự do liền thu cái cổ dài ngoằng lại rồi trốn về bên cạnh Hạc Minh, bỗng nhiên cảm thấy vị Hạc đại sư này quá có cảm giác an toàn.
"Cổ thu lại đi." Hạc Minh nhìn mà thấy nhức răng. "Không phải chết do trúng độc sao, đừng học theo mấy con quỷ thắt cổ."
Oánh Nương khịt mũi vài tiếng, uất ức nhưng không dám nói, kết quả là lúc thu cổ về lại bị mắc vào cành lê. Tự mình loay hoay nửa ngày, làm rơi rụng nửa cây hoa lê, không những không thu cổ lại được mà ngược lại còn thắt thành nút chết.
Hạc Minh: "..."
Trích tiên: "..."
Thôi, một con quỷ ngốc nghếch như vậy, muốn nàng ta gây chút sát nghiệt cũng khó.
Hạc Minh thở dài một hơi, không biết từ đâu lấy ra một thanh kiếm gỗ đào dài chừng một thước, không nói hai lời liền chém vào cổ Oánh Nương.
Trích tiên: "..."
Oánh Nương kinh hô một tiếng, đầu lìa khỏi cổ, nhưng ngay sau đó liền không thầy tự hiểu mà điều khiển đầu mình gắn lại vào cổ.
Hạc Minh dùng sức day day mi tâm, thấm thía nói: "Hồn thể ẩn hình không tốt sao? Không có việc gì lại hiện hình làm gì? Lần sau mà còn bày trò này với Oánh tỷ nữa là tôi sẽ tính thêm tiền đấy."
Oánh Nương trợn mắt há mồm, ngươi tống tiền một con quỷ không cảm thấy thất đức sao?
Dạy dỗ xong con quỷ ngốc không có chí tiến thủ, Hạc Minh lúc này mới chính thức nhìn về phía vị đạo sĩ kia. Thấy đối phương lưng đeo trường kiếm, nàng trong lòng khẽ động: "Tương phùng chính là có duyên, tại hạ Hạc Minh, không biết đạo trưởng xưng hô thế nào?"
"Đệ tử Võ Đang, Tô Thanh Phong." Tô Thanh Phong trở tay tra kiếm vào vỏ, lưu loát hành lễ. "Xin hỏi Hạc cô nương sư thừa từ đâu?"
Hắn thấy Hạc Minh ánh mắt chính trực, thần thái thanh khiết, không giống hạng gian tà, lại dường như khá am hiểu đạo pháp, tự nhiên cảm thấy thân cận.
"Chỉ là kẻ rảnh rỗi trong giang hồ, không đáng nhắc tới." Hạc Minh nhìn thanh tiến trình hiển thị "[Giang Hồ Danh Vọng]: 1/1000", trong lòng tức khắc vui như nở hoa. "Tô đạo trưởng đến vùng này có việc sao?"
Quả nhiên, muốn tăng điểm danh vọng giang hồ, vẫn là phải tích cực tiếp xúc với nhân sĩ giang hồ.
"Giang hồ rộng lớn, quả nhiên tàng long ngọa hổ." Tô Thanh Phong khen một tiếng, đoạn nói: "Bần đạo cùng một số đồng môn phụng mệnh sư phụ đến tham dự đại hội võ lâm."
Thật không hổ là kẻ nghiện võ trong truyền thuyết, thân là chưởng môn nhân phái Võ Đang mà ngay cả đại hội võ lâm cũng lười tham dự. Hạc Minh cười: "Nếu đã như vậy, ngày sau gặp lại."
Để mau chóng tăng điểm danh vọng giang hồ, nàng tự nhiên cũng phải đến đại hội võ lâm một chuyến.
Nàng dung nhan kiều diễm, một đôi mắt mèo long lanh vừa đen vừa sáng, khi cười rộ lên cực kỳ có sức hút. Tô Thanh Phong nhìn, bỗng nhiên cũng cảm thấy tâm tình thoải mái, cũng bất giác mỉm cười gật đầu: "Vậy, gặp lại sau."
Tô Thanh Phong cũng cực kỳ phóng khoáng, nói đi là đi, nhưng đi được vài bước lại quay người dặn dò: "Nữ quỷ kia… Hạc cô nương vẫn nên sớm có tính toán thì hơn."
Hạc Minh nghe lời biết ý: "Đa tạ nhắc nhở."
Ngay cả bản thân Tô Thanh Phong, thậm chí toàn bộ phái Võ Đang đều không để ý đến Oánh Nương, nhưng những người khác thì sao?
Thấy nàng thông suốt, Tô Thanh Phong lại lần nữa gật đầu ra hiệu, lần này thì thật sự đi thẳng không quay đầu lại.
"Đại sư muốn đi đại hội võ lâm sao?" Oánh Nương đợi đến khi bóng dáng Tô Thanh Phong khuất hẳn mới dám lên tiếng.
Hạc Minh ừ một tiếng.
"Vậy thϊếp thì sao?" Đại hội võ lâm lần này tổ chức ở Thiếu Lâm Tự, nơi đó chính là chốn chí dương chí cương trong thiên hạ. Nàng nếu không có ai che chở, e rằng chưa kịp vào cửa chùa đã bị hôi phi yên diệt rồi.