Chương 3.1: Kho báu trong nhà xí, trích tiên

"Cổng thành mở rồi." Làm người nên tránh chuyện chưa thân đã nói lời sâu sắc, có những việc chỉ cần điểm đến thì dừng là được, Hạc Minh hướng về phía cổng thành hất cằm. "Trước tiên ra khỏi thành lấy tiền đã."

Nửa canh giờ sau, ngoài thành, tại Hoa Lê Am.

"Oánh tỷ nói lại lần nữa xem?" Hạc Minh mặt không chút biểu cảm hỏi, tay phải đã bắt đầu ngứa ngáy.

Thời tiết không tệ, nên thưởng cho Oánh tỷ một cây gỗ sét đánh nếm thử chút đồ tươi mới!

Oánh Nương uất ức đến muốn khóc: "Đại sư, thϊếp thật không lừa gạt ngài, đúng là chôn ở dưới đó mà!"

"Oánh tỷ vòng vo một hồi lâu như vậy, chỉ để lừa tôi ra đây đào nhà xí thôi sao!" Hạc Minh vẻ mặt suy sụp. "Lại còn là nhà xí của am ni cô!"

Ngay vừa rồi, nàng theo chỉ dẫn của Oánh Nương ra khỏi thành, một đường đi tới trước tòa am ni cô nhỏ bé đã gần như hoang phế này, sau đó được cho biết rằng lúc sinh thời, Oánh Nương đã đem rất nhiều vàng bạc châu báu chôn ở dưới chân tường nhà xí trong hậu viện.

Tôi thấy Oánh tỷ chính là ngũ hành thiếu sét đánh đây mà.

"Thϊếp lừa ngài để làm gì chứ?" Oánh Nương khịt mũi một cái rõ to, giọng Đông Bắc cũng bật ra. "Thϊếp cũng đâu còn cách nào khác! Trong thanh lâu, tú bà và đám bảo kê canh giữ rất nghiêm ngặt. Cơ hội ra ngoài chỉ có những dịp hát ở lễ hội đình làng hoặc mấy tháng một lần đi dâng hương. Trừ lúc đi nhà xí, thϊếp căn bản không có cách nào qua mặt được đám bảo kê đó."

"Cũng không phải đào nhà xí đâu, chỉ ở ngay dưới chân tường thôi, không bẩn đâu…"

Lý lẽ thì là vậy, nhưng Hạc Minh tự thấy ngày hôm qua ngồi trong phòng giam đã đủ làm mới nhận thức của mình rồi, vạn lần không ngờ thử thách cực hạn thật sự chỉ vừa mới bắt đầu.

Nàng có tài đức gì mà lại lưu lạc đến hoàn cảnh này chứ!

Dù sao cũng đã qua nhiều năm như vậy, cảnh còn người mất, Hoa Lê Am từng có chút danh tiếng sớm đã không còn phong quang ngày xưa. Tường đất xung quanh đều đã xuất hiện những khe nứt lớn nhỏ, đầu tường mái hiên mọc đầy cỏ dại theo gió đung đưa, ngay cả tấm biển treo trên cổng lớn cũng đã phai màu.

Chỉ có mấy chục cây lê cổ thụ trong ngoài sân là sinh trưởng cực tốt, cành khô mập mạp, tán lá sum suê. Lúc này hoa nở rộ như một biển tuyết trắng ngút ngàn, đẹp kinh tâm động phách. Trong không khí, hương thơm thoang thoảng lan tỏa, dẫn dụ vô số ong bướm dập dìu.

Hạc Minh ép mình ngắm hoa một lát, nhưng vẫn chậm chạp không sao bước qua cửa được.

Kiếp trước của tôi rốt cuộc đã tạo nghiệp gì mà chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, đầu tiên là xa rời quê hương, sau đó là tai ương tù ngục, bây giờ lại còn phải đi đào nhà xí trong lúc không biết phải làm gì…

Con nhà giàu phá gia chi tử sau khi tiêu hết gia sản, có đi làm lại cũng không đến mức điên rồ thế này.

Oánh Nương nhìn ra sự không muốn trong lòng nàng, dè dặt khuyên bảo: "Đại sư, thật ra với bản lĩnh của ngài, muốn có tiền cũng đâu khó khăn gì. Chỉ cần xem phong thủy cho nhà giàu, vẽ vài lá bùa là được rồi, phải không?"

Hạc Minh nhìn sang đầy ẩn ý, không nói một lời.

Đúng là không khó, cái khó là nàng hiện tại không một xu dính túi, hơn nữa còn sắp chết đói.

Kinh nghiệm của sư phụ đã dạy nàng rằng, cao nhân là phải có phong thái. Vừa mở miệng đã hỏi có bao cơm hay không thì cơ bản đều sẽ bị chủ thuê coi như kẻ lừa đảo mà đuổi đi.

Tổ tiên nhà họ Hạc của nàng đã từng đi bán xà phòng khắp hang cùng ngõ hẻm để gây dựng cơ nghiệp, là hậu duệ của họ, đào cái nhà xí thì có là gì?

Sau khi lặp đi lặp lại việc tự động viên bản thân, Hạc Minh hít một hơi thật sâu không khí mang theo hương hoa lê, dứt khoát gõ cửa.

Bên trong rất nhanh có một tiểu ni cô ra mở cửa. Hạc Minh chỉ nói mình tới gần đây ngắm hoa, nhất thời quên mất giờ giấc, muốn mượn nhà xí dùng một chút.

Trong lúc chờ người tới mở cửa, Hạc Minh vỗ vỗ chiếc túi nhỏ đựng xương ngón tay của Oánh Nương, nghiến răng nghiến lợi nói: "Nếu lát nữa tôi không thu hoạch được gì, nhất định sẽ đem xương ngón tay của Oánh tỷ chôn ở nhà xí, để Oánh tỷ cả đời bị nhốt ở đó làm con quỷ nhà xí!"

Oánh Nương: "..."

Chỉ muốn thành tâm thành ý hỏi một câu: Phiền ngài có thể sống như người bình thường được không?

Hoa Lê Am tuy đã suy tàn, nhưng bên trong dù sao cũng còn thờ phụng Bồ Tát, Oánh Nương không dám tự tiện vào, đành ở ngoài tường chờ đợi.

Cũng may trên đời hạng người không biết xấu hổ tuy nhiều, nhưng kẻ nghèo túng đến mức vào am ni cô trộm phân thì tạm thời chưa có. Ước chừng nửa canh giờ sau, Hạc Minh cuối cùng cũng đi ra, một mặt vẻ mặt thất thần lẩm bẩm, nghĩ lại chuyện cũ mà kinh hãi, một mặt nói: "Cả hai chúng ta cũng đã trưởng thành, tôi…"

Xuyên không tới đây chưa đầy hai ngày, nàng đã ra vào hai nơi mà tuyệt đại bộ phận người thường cả đời cũng không đặt chân đến, những trải nghiệm có thể nói là không hề thiếu phong phú và độc đáo.

Lời còn chưa dứt, liền nghe cách đó không xa truyền đến tiếng kêu thất thanh của Oánh Nương: "Cứu quỷ với!"

Giọng nàng vốn đã cao vυ"t, tiếng kêu này quả thực như một vũ khí sắc bén cứa mạnh vào tấm kính, khiến Hạc Minh nghe mà răng ê buốt.

Hạc Minh nhăn mặt nhìn theo hướng tiếng kêu, chỉ thấy giữa tiết xuân, ánh nắng ấm áp chan hòa, những đóa hoa lê trắng muốt nở rộ như mây như sương, những cánh hoa trắng tinh khôi lả tả rơi xuống tựa như gió xuân thổi tuyết, làm nổi bật bóng dáng vị đạo sĩ trẻ tuổi mặc đạo bào màu xanh nhạt dưới gốc cây, trông giống hệt một vị trích tiên bước ra từ truyện kể.

Dưới hai hàng lông mày nhuộm mực, một đôi mắt sáng như sông băng dưới ánh sao, sắc bén mà thấu triệt.

Thật lòng mà nói, Hạc Minh cũng coi như đã gặp nhiều nam thanh nữ tú trong giới giải trí, nhưng một người tuấn mỹ thoát tục đến nhường này thì tuyệt đối là lần đầu thấy.