Đi chuyển thế đầu thai chứ đi đâu nữa! Hạc Minh cũng là lần đầu tiên gặp phải tình huống này, sự mờ mịt không kém gì Oánh Nương: "Vừa rồi Oánh tỷ có nghe thấy tôi niệm kinh không? Không có cảm giác gì hết sao? Ví dụ như muốn rời đi chẳng hạn?"
"Chỉ thấy ấm áp." Oánh Nương gật đầu, rồi lại lắc đầu lia lịa. "Thϊếp không muốn đầu thai!"
Hạc Minh: "..."
Ấm áp ư, một con quỷ như cô mà cũng có trải nghiệm đó sao?
Nếu sư phụ ở đây, không chừng Hạc Minh còn có thể hỏi han đôi chút, nhưng hiện tại nàng nghĩ mãi không ra. Huống hồ nhìn Oánh Nương cũng thật sự không có lòng dạ hại người, đành phải tạm thời gác lại: "Oánh tỷ không phải đã nhìn thấu hồng trần rồi sao, tại sao lại không muốn đầu thai?"
"Làm người khổ lắm." Oánh Nương vẫn còn sợ hãi nói: "Vạn nhất thϊếp lại đầu thai vào một kiếp số không tốt thì chẳng phải oan uổng lắm sao? Còn không bằng làm quỷ cho tự tại."
Nói đến đây, đôi mắt nàng bỗng lóe lên niềm khao khát mãnh liệt, giọng nói cũng trở nên dồn dập: "Thϊếp, thϊếp chỉ muốn ra ngoài xem một chút, xem núi sông mà Vương lang từng kể, xem hoa dại nở vào mùa xuân, xem lá đỏ rực cả núi đồi vào mùa thu, xem những cô nương nhà lành sống một cuộc đời như thế nào..."
Nàng sinh ra đã là một đứa con gái không được yêu thương, nhà nghèo không có gì ăn. Năm tuổi bị bán vào thanh lâu làm việc vặt, mười hai tuổi đã bị tú bà ép tiếp khách. Ngay cả sau này khi đã nổi danh, thỉnh thoảng ra ngoài hít thở không khí cũng có rất nhiều quy củ, lại bị bảo kê canh chừng, mãi cho đến lúc chết cũng chưa từng được sống một ngày thảnh thơi.
Nếu như kiếp sau còn phải chịu đựng sự giày vò như vậy, nàng thà rằng vĩnh viễn phiêu bạt, làm một cô hồn dã quỷ.
Hạc Minh bỗng cảm thấy có chút xót xa.
Dạo phố, ngắm cảnh, yêu đương – những điều mà nàng cho là sinh hoạt thường ngày bình thường nhất, lại là những ước ao không thể với tới trong cuộc đời của một số người.
Cũng không biết qua bao lâu, Hạc Minh thở dài một tiếng, đoạn đi tới góc tường, thò tay vào ổ chuột tìm kiếm, quả nhiên lấy ra được hai đốt xương ngón tay trắng bệch hằn đầy dấu răng.
"Ngày sau khi Hạc Minh này ra ngoài sẽ tìm cho Oánh tỷ một mảnh đất phong thủy tốt, dựng một ngôi mộ. Nếu tỷ nghĩ thông suốt muốn chuyển thế đầu thai, tuy không dám hứa hẹn vinh hoa phú quý cả đời, nhưng ít nhất có thể bảo đảm cho tỷ một kiếp bình an vô sự."
Số phận nữ tử thanh lâu tựa như bùn lầy, chết trong nhà lao lại càng không ai đoái hoài. Thi thể của Oánh Nương rất có khả năng đã bị vứt ở bãi tha ma, hơn bốn mươi năm trôi qua căn bản không tìm lại được, e rằng chỉ còn sót lại hai đốt xương ngón tay này.
Thấy nàng không những không ép mình đầu thai ngay lập tức, lại còn tính toán chu toàn đến vậy, Oánh Nương vô cùng xúc động, cuối cùng cũng thành tâm thành ý cúi đầu lạy một cái: "Đa tạ đại sư. Thϊếp không có gì để báo đáp."
Lời còn chưa dứt, Hạc Minh đã xua tay: "Tôi vốn cũng không mong cầu hồi báo."
Oánh Nương còn đang cảm kích trước phẩm chất tốt đẹp của nàng, lại thấp thỏm nói: "Thật ra lúc sinh thời, thϊếp từng nhiều lần lợi dụng cơ hội ra ngoài, lén đem tiền riêng từng chút một chôn giấu ở bên ngoài. Nếu đại sư không chê..."
Vị tiểu thư nhà giàu N đời đang lo không có tiền tiêu nghe vậy không nói hai lời, từ trên mặt đất nhảy dựng lên, trịnh trọng nói: "Tương phùng chính là có duyên, địa chỉ ở đâu, Oánh tỷ cứ nói cho Hạc Minh này nghe!"
Oánh Nương: "..."
Thật không biết xấu hổ!
---
Quả nhiên như lời Oánh Nương nói, sáng sớm ngày hôm sau, Hạc Minh đã bị ngục tốt đuổi thẳng ra ngoài, sau đó lướt qua một nhóm các đại tỷ giang hồ khác đang lẩm bẩm, đầu đầy máu.
Nàng bỗng nhiên có một nỗi cảm khái tang thương của người từng trải:
Lao lung thì vẫn là lao lung sắt đá, chỉ có người là đến rồi đi như nước chảy!
Tuy bị đánh thức từ sớm, nhưng có thể giành lại tự do vẫn là việc rất đáng ăn mừng. Hạc Minh vươn vai về phía vầng dương mới nhô lên ở chân trời phía đông, ngáp một hơi thật dài, mơ hồ hỏi:
"Oánh tỷ nói đem tiền riêng chôn ở đâu ấy nhỉ?"
Vừa mới xuyên không, thẻ đen của nàng cũng không thể dùng, trên người tuy có vài món trang sức, nhưng lỡ như có ngày xuyên không trở về, ít nhiều cũng có thể giữ làm kỷ niệm… Không có tiền thì một bước cũng khó đi, việc cấp bách vẫn là phải mau chóng đào tiền.
Hạc Minh đợi nửa ngày không thấy hồi âm, quay đầu lại thì thấy Oánh Nương đang lơ lửng giữa không trung, vẻ mặt đăm chiêu xuất thần.
Khi sự tự do mà lúc sinh thời cầu mà không được bỗng nhiên đến, Hạc Minh vốn tưởng rằng đối phương sẽ mừng rỡ như điên, sẽ vì quá kích động mà nói liến thoắng không ngừng, hay là sẽ thất thanh khóc rống, nhưng không có cái nào cả.
"Nhiều nơi khác quá, không giống xưa nữa rồi." Oánh Nương chỉ vào hai cửa tiệm mặt tiền bên tay trái, buồn bã lẩm bẩm: "Trước kia đó là một cửa hàng son phấn, loại [Bí Chế Ngọc Dung Sương] độc nhất vô nhị thần kỳ vô cùng, bôi thường xuyên có thể khiến da thịt mịn màng, vừa thơm lại vừa trắng."
"Chỗ đó cũng không phải tiệm bánh họ Hồ gì cả, hồi trẻ có một quả phụ trẻ tuổi bán canh thịt, rất đanh đá…"
"Nhà này cũng không phải bán mứt hoa quả…"
Hạc Minh nói: "Dù sao cũng đã bốn mươi năm rồi, bãi bể nương dâu, thời thế đổi thay, rất nhiều người đã đi, lại có rất nhiều người mới đến, tự nhiên là khác xưa."
Oánh Nương gật gật đầu, phiền muộn thì nhiều nhưng cũng thấy nhẹ nhõm đi phần nào: "Đại sư nói phải."
Nửa đời người đã trôi qua, nàng từ người biến thành quỷ, e rằng những khách làng chơi trẻ tuổi năm đó giờ cũng đã già, còn những khách làng chơi già thì cũng đã chết cả rồi. Bao nhiêu thị phi ân oán, tất cả đều như gió thoảng mây bay, chẳng còn gì đáng để vương vấn nữa.