Đại hội võ lâm ba năm một lần, do các môn phái nổi danh nhất trong giang hồ luân phiên tổ chức. Mục đích là để tổng kết thành quả cũng như các vấn đề của ba năm trước, đồng thời bầu ra Võ lâm minh chủ nhiệm kỳ tiếp theo và nơi tổ chức đại hội kế tiếp. Trong thời gian này còn diễn ra các hoạt động giao lưu văn võ, có thể nói là một sự kiện trọng đại bậc nhất trong chốn giang hồ.
Trước và sau đại hội, người ngựa hỗn tạp, chuyện không hợp lời liền ra tay đánh nhau sống mái bên đường nhiều không kể xiết. Triều đình không tiện can thiệp quá sâu, nhưng cũng không thể không quản. Chỉ cần không xảy ra án mạng, cơ bản đều bị tống vào nhà giam cảnh cáo cho xong chuyện. Lại vì nhà giam có hạn, nếu không thả bớt một nhóm ra thì không có chỗ để nhốt những người vào sau, cho nên thường không giam giữ được bao lâu.
Hạc Minh chép miệng: "Cũng rất biết cách giữ vững tinh thần tiến thủ đấy chứ…"
Nói rồi, nàng lại đầy ẩn ý nhìn về phía con nữ quỷ sa đọa đã lãng phí bốn mươi năm cuộc đời kia.
Oánh Nương cảm thấy bị nói kháy, sợ miếng gỗ sét đánh kia bay tới người mình, vội vắt óc đem hết những gì mình biết ra kể:
"Đại hội lần này do phái Thiếu Lâm đảm nhận, lần trước là phái Võ Đang. Do hai nhà là những lãnh tụ chính phái ngang hàng, lại thêm chưởng môn và phương trượng đời kế tiếp của họ đều trạc tuổi nhau, võ nghệ siêu quần, hiếm có được tư chất này… khụ khụ, cho nên khó tránh khỏi bị người ta đem ra so sánh."
"Việc đăng cai đại hội võ lâm rất nhiều rủi ro, chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ thu không đủ chi, dễ thành làm ơn mắc oán. Chưởng môn Võ Đang hiện tại, Bát Tùng đạo trưởng, là một kẻ nghiện võ, không thích giao du lại còn keo kiệt. Nghe nói lần trước vốn không muốn nhận, chẳng may rút phải lá thăm xui xẻo, đành phải không trâu bắt chó đi cày…"
"Kết quả là trong thời gian diễn ra đại hội võ lâm, rất nhiều hiệp khách được phân cho những căn phòng lọt gió, mà một ngày ba bữa cũng hiếm khi có đồ ăn mặn. Muốn ăn no chỉ có thể tự bỏ tiền túi. Nghe nói còn có mấy người đói đến ngất xỉu, khiến người ta càng thêm nghi ngờ về tính công bằng của việc luận võ…"
"Phái Thiếu Lâm nổi tiếng gia cảnh giàu có, nhưng nghe đâu đầu tháng này đã tung tin, nói rằng trong thời gian diễn ra đại hội sẽ kiên trì ăn chay, cũng hy vọng các vị tham dự có thể tự giác tuân thủ Bát Đại Giới Luật, cho nên đã gây ra khá nhiều bất mãn. À, nghe nói Viên Đến phương trượng còn muốn nhân cơ hội này để quảng bá bộ ba kỷ vật gồm áo cà sa, bình bát và mõ nhằm mở rộng ảnh hưởng của phái Thiếu Lâm, nhưng xem ra người bên ngoài không mấy hào hứng…"
Hạc Minh: "..."
Người bình thường ai lại muốn chứ?
Phong cách giang hồ này thật chẳng đứng đắn chút nào!
Nàng đang cố gắng tiêu hóa những thông tin này thì thình lình trong đầu vang lên một âm thanh "Đinh!", sau đó dòng chữ "[Quỷ Hồn Hữu Nghị]" liền từ từ mà kiên định tiến về phía trước một đoạn, thành 1/500.
Hạc Minh sững sờ, theo bản năng nhìn về phía Oánh Nương.
Oánh Nương nói một hồi lâu, chỉ cảm thấy đầu óc như bị moi rỗng, theo thói quen ngẩng đầu lên thì lại phát hiện Hạc Minh đang nhìn mình chằm chằm một cách sâu xa, nhất thời rùng mình một cái.
"Đại, đại sư?"
Lúc này, trong mắt Hạc Minh, Oánh Nương không còn đơn thuần là một con quỷ qua đường nữa, mà là một nguồn điểm cống hiến sống sờ sờ, tự nhiên thấy thuận mắt hơn lúc trước rất nhiều.
"Cứ lơ lửng mãi như vậy cũng không ổn đâu, Oánh tỷ không nghĩ tới chuyện chuyển thế đầu thai sao? Không có quỷ sai nào tới bắt Oánh tỷ à?" Hạc Minh hỏi với vẻ rất hòa nhã.
"A?" Oánh Nương không ngờ đề tài của nàng lại thay đổi đột ngột như vậy, ngẩn người ra một lúc mới mờ mịt nói: "Thϊếp, thϊếp không biết."
Dù sao cũng là lần đầu chết, không có kinh nghiệm. Lúc Oánh Nương có lại ý thức thì cúng thất tuần cũng đã qua, cũng không thấy quỷ sai trong truyền thuyết đâu, thế là cứ mơ mơ màng màng cho đến tận hôm nay.
Theo lý thuyết, người sau khi chết trong vòng ba canh giờ sẽ có quỷ sai tới bắt hồn, nhưng cũng không loại trừ những trường hợp sơ suất trong công việc hoặc tai nạn ngoài ý muốn, bằng không sư phụ của Hạc Minh đã sớm thất nghiệp chết đói rồi.
Nàng nhìn những bóng quỷ đang lượn lờ lúc ẩn lúc hiện bên ngoài mấy phòng giam khác, quyết định thử thu hoạch thêm vài điểm hữu nghị.
Hạc Minh xếp bằng ngồi xuống đất, tay trái chỉ lên trời, tay phải bắt ấn hoa sen: "Thiên địa hữu linh, phân âm dương lưỡng đạo, người sống…"
Theo giọng nói vang lên, trong phòng giam như nổi lên một làn sương trắng lung linh, lan tỏa ra từng gợn sóng. Những bóng quỷ vốn đang bay loạn xạ như ruồi không đầu dường như nhận được sự chỉ dẫn, đồng loạt kéo tới theo tiếng kinh.
Phần lớn bọn họ đều là những người dân bình thường nhất, chỉ là một hạt bụi không chút nổi bật giữa đất trời. Khi sống không ai để tâm, sau khi chết lại càng không ai hay biết, cứ thế vật vờ vất vưởng ở những xó xỉnh tăm tối nhất của thế gian này suốt mười mấy, thậm chí vài chục năm, rồi lại lặng lẽ không một tiếng động mà bước vào vòng luân hồi.
Có mấy bóng quỷ thần trí đã minh mẫn, trước khi rời đi còn cố ý chắp tay cảm tạ Hạc Minh, miệng mấp máy không thành tiếng: "Đa tạ ân nhân."
Nhưng phần nhiều vẫn còn hỗn độn.
Một bài [Vãng Sinh Kinh] niệm xong, mục "[Quỷ Hồn Hữu Nghị]" đã biến thành 7/500.
Hạc Minh chậm rãi thở ra một hơi, khẽ cụp mắt: "Kiếp này đã dứt, nguyện cho các vị kiếp sau được hưởng yên vui."
"Đại sư, ngài nói gì thế?"
"À, không có gì." Hạc Minh theo bản năng trả lời, nhưng ngay lập tức cảm thấy không đúng, cả người nhảy dựng lên. "Trời ạ, sao tỷ vẫn còn ở đây!"
Oánh Nương vẻ mặt mờ mịt: "Bằng không thϊếp nên đi đâu?"