Hạc Minh vẻ mặt khâm phục, giơ ngón tay cái: "Hai người tính toán cũng thật chu toàn."
Oánh Nương mỉm cười, vẻ phong tình vạn chủng, nhưng ngay sau đó lại nghiến răng nghiến lợi: "Ai ngờ lòng người hiểm ác, bài thi hương của Vương lang bị người ta đánh tráo. Chàng đến nha môn kêu oan không thành, ngược lại còn bị vu tội rồi tống vào ngục. Tỷ chạy vạy khắp nơi nhờ người cứu chàng ra, nào ngờ lại bị con trai của tri phủ nơi này để ý, cưỡng ép không được cũng nhốt tỷ vào đây..."
"Rồi sau đó thì sao?" Hạc Minh hỏi dồn.
Oánh Nương lắc đầu, khẽ thở dài: "Tù nam và tù nữ không nhốt chung một chỗ. Tỷ chỉ nhớ ngày đó ăn xong một bát cơm thì chết, lúc tỉnh lại đã thành ra thế này. Còn Vương lang, đến giờ tỷ cũng không biết chàng sống chết ra sao."
Nếu còn sống, bốn mươi năm qua đi, giờ chắc cũng đã tóc bạc da mồi. Nếu đã chết…
Hạc Minh không khỏi chạnh lòng.
Một đôi tình nhân nhỏ bé không quyền không thế, một người vì tài hoa, một người vì nhan sắc mà rước lấy tai bay vạ gió, làm sao có kết cục tốt đẹp được? E rằng vị Vương lang kia nếu có đầu thai lần nữa, giờ cũng đã lớn hơn cả tuổi của Oánh Nương khi nàng qua đời.
Hạc Minh cảm khái nói: "Thì ra là vậy. Gặp phải cảnh ngộ như Oánh tỷ, e rằng ai cũng sẽ vì oán niệm sâu nặng mà lưu luyến không đi. Tỷ muốn Hạc Minh này báo thù giúp, hoàn thành tâm nguyện sao?"
Ai ngờ Oánh Nương lập tức trợn mắt trắng dã: "Phi, oán niệm cái con khỉ! Lão nương chết đã bốn mươi năm rồi, còn có gì mà không nhìn thấu nữa? Hơn nữa, tên quan chó đó và con trai hắn vào năm thứ ba sau đó đã bị một mồi lửa thiêu chết rồi, chết thảm hơn lão nương nhiều."
Hạc Minh: "..."
Tính tình của tỷ tỷ này cũng thật là… đặc biệt.
Oánh Nương tức giận chỉ về góc tây nam của phòng giam: "Thi thể của lão nương bị chuột gặm, hai đốt xương ngón tay còn kẹt trong ổ chuột nên không đi được."
Hạc Minh vuốt mặt, thầm nghĩ truyện ma quỷ đúng là toàn gạt người, làm gì có chuyện diễm lệ đa tình, tất cả đều là vớ vẩn.
Một người một quỷ thẳng thắn với nhau, sau một hồi trao đổi sâu sắc, cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận:
Hạc Minh giúp Oánh Nương thu hồi xương ngón tay, đổi lại Oánh Nương sẽ chỉ cho nàng cách ra ngoài, đồng thời phát thệ sau này không làm điều ác.
Oánh Nương nói: "Hôm nay thϊếp xin hướng lên Lôi Công Điện Mẫu trên trời mà lập lời thề độc, nếu ngày sau làm hại người vô tội, nguyện cho thϊếp hồn phi phách tán, vĩnh viễn không được siêu sinh."
Quỷ hồn vốn sợ sấm sét, Oánh Nương dám phát lời thề này quả thật đủ độc địa. Hạc Minh không khỏi tràn đầy mong đợi: "Bốn mươi năm cũng đã là một lão quỷ thâm niên rồi nhỉ? Hay là Oánh tỷ dứt khoát nhập vào người của cha mẹ tên quan bản địa kia, hạ lệnh thả tôi ra ngoài?"
Dù sao cũng là bậc lão làng, ngay cả việc giúp người vượt ngục cũng tinh thông, tình hữu nghị với quỷ hồn quả nhiên đáng quý như vậy!
Ai ngờ Oánh Nương đưa tay sửa lại mái tóc như mây, ngượng ngùng nói: "Thϊếp chưa từng tu luyện qua phép nhập xác."
"Oánh tỷ hơn bốn mươi năm nay thật là chết uổng, không có chí tiến thủ, quá không có chí tiến thủ!" Hạc Minh đau đớn vô cùng. "Vậy thì trực tiếp san bằng nơi này thành bình địa, giúp tôi vượt ngục được không?"
Tuy biện pháp này quá mức đơn giản và thô bạo, nhưng nàng vốn là người không có hộ tịch, sợ cái gì? Còn hơn là chết già trong ngục chứ?
Oánh Nương nhanh chóng im lặng, rồi cũng cúi đầu sửa sang lại quần áo.
"Xin hỏi một câu." Hạc Minh mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, bỗng nhiên bình tĩnh nói: "Cách này cũng không được, cách kia cũng không xong, Oánh tỷ không phải là đang muốn tay không bắt sói trắng, lừa gạt Hạc Minh này đấy chứ?"
Nói rồi, nàng lật bàn tay, trong lòng bàn tay bỗng dưng xuất hiện một miếng gỗ giống như chiếc hốt.
Oánh Nương đột nhiên trợn to hai mắt, bóng quỷ không tự chủ được mà run lên: "Lôi… gỗ sét đánh?"
Gỗ sét đánh, như tên gọi, tự nhiên là cây cối bị sét đánh trúng, là một pháp khí trấn sát trừ tà hiếm có được hình thành từ thiên nhiên.
Hạc Minh nhẹ nhàng vuốt ve miếng gỗ trong tay: "Không chỉ vậy đâu, tôi còn khắc cả Thiên Lôi Chú lên trên nữa, sấm sét chồng chất, Oánh tỷ thấy thế nào?"
Oánh Nương cười gượng vài tiếng: "Em gái… không, đại sư, gϊếŧ gà cần gì dao mổ trâu? Cũng không cần phải như thế..."
Mình đây là gặp phải vận rủi gì thế này, sao lại đυ.ng phải một vị sát tinh như vậy chứ? Sớm biết thế này, thà cứ tiếp tục chờ đợi còn hơn!
Hạc Minh nghiêm túc nói: "Tính cách của Hạc Minh này xưa nay làm việc luôn chú trọng đôi bên cùng đồng thuận, có gì cứ nói thẳng trước rồi tính sau."
Người chốn phong nguyệt đổi mặt nhanh như lật sách, Oánh Nương lập tức tươi cười lấy lòng: "Đại sư, những gì thϊếp vừa nói, ngài cứ coi như không nghe thấy gì cả, xương ngón tay gì chứ… Ngài là bậc đại nhân vật, so đo với thϊếp chẳng phải sẽ làm mất thân phận sao… Tháng sau là đại hội võ lâm ba năm một lần, thường sẽ có xung đột xảy ra. Những người bị cuốn vào một cách vô tội như ngài, chậm nhất là sáng mai có thể ra ngoài rồi."
"Đại hội võ lâm?" Quả thật đúng là phó bản võ lâm rồi, Hạc Minh chợt thấy bi thương.
"Ngài không biết sao?" Oánh Nương kinh ngạc nói. "Nhưng xem cách ăn mặc của ngài, có lẽ không phải người bản địa…"
Oánh Nương tuy hơn bốn mươi năm không ra ngoài, nhưng vì trong tù có đủ loại người tam giáo cửu lưu, chỉ cần bị nhốt vài ngày là họ có thể moi móc cả những chuyện từ lúc ba tuổi còn đái dầm, tám tuổi nhìn trộm quả phụ tắm để mà trò chuyện, cho nên tin tức cũng coi như linh thông.
Nơi Hạc Minh đến có tên là Đại Lộc, nơi đây giang hồ và triều đình cùng tồn tại, chính tà hai phái đối lập. Phái trước để chống lại triều đình, phái sau để chống lại ma đạo, không biết từ khi nào đã định ra quy củ về đại hội võ lâm.