Chương 9.1: Hợp tác cùng Võ Đang

Hạc Minh thờ ơ xua tay: "Không có gì, vốn dĩ ông ta cũng định gϊếŧ tôi mà."

Nàng đột nhiên nhớ ra, tuy đây là một thế giới võ hiệp, nhưng mình vừa đến đã phải ngồi tù, lại được thông báo là không có món thịt bò khoái khẩu của đại hiệp, rõ ràng kịch bản có nhiều biến tấu. Vì thế, nàng lập tức lớn tiếng nói: "Tô đạo trưởng và mọi người đều có thể làm chứng, tôi là bị bắt buộc phải tự vệ, nếu không người nằm trên đất đã là tôi rồi. Chắc là không cần phải gánh vác trách nhiệm pháp luật đâu nhỉ?"

Mấy từ như "tự vệ" hay "trách nhiệm pháp luật", Nghiêm Chỉnh nghe còn chưa từng nghe qua, nhưng cũng đoán được ý tứ, lập tức dở khóc dở cười nói: "Tự nhiên là không cần. Xin hỏi quý danh của cô nương là gì?"

Nếu ngài đã hỏi đến cái này thì tôi xin hết mình đây. Chỉ thấy Hạc Minh bỗng nhiên dồn khí đan điền, giọng nói trong trẻo, dõng dạc trả lời: "Tại hạ Hạc Minh, hạc trong tiên hạc, minh trong nhất minh kinh nhân, không môn không phái!"

Mọi người đều bị giọng nói của nàng làm cho choáng váng. Nghiêm Chỉnh gần như phải nghi ngờ liệu mình có phải trông giống một người trẻ tuổi mà đã điếc lác hay không, nếu không sao cứ đến lượt mình thì đối phương lại nói to như vậy?

Vì trận đại náo của Vương Hữu Đức, lúc này trên đường đã chật cứng người xem náo nhiệt, trong đó không thiếu các nhân sĩ giang hồ chuẩn bị đi xem đại hội võ lâm. Họ đều bị một chiêu vừa rồi của Hạc Minh làm cho chấn động, đang lén lút hỏi thăm thân phận của nàng. Lúc này thấy nàng tự báo gia môn, liền sôi nổi ghi nhớ trong lòng.

Trên giang hồ từ khi nào lại có một ma nữ có thể điều khiển sấm sét như vậy? Thật sự khiến người ta không dám xem thường.

Hạc Minh mặc kệ sự nghi hoặc của đám người Nghiêm Chỉnh, chỉ nghe trong đầu tiếng "leng keng" của thanh tiến độ "danh vọng giang hồ" vang lên mà mừng rỡ ra mặt.

Lúc này không nhanh chóng tự giới thiệu, nhân cơ hội mở rộng sức ảnh hưởng của mình thì còn gì lãng phí hơn!

Ai, Hạc Minh ơi là Hạc Minh, ngươi đúng là một đứa bé lanh lợi!

Thanh tiến độ từ 3/1000 ban đầu tăng vọt một mạch, nhảy vọt lên 77/1000 mới dừng lại. Hạc Minh vừa thỏa mãn lại vừa tiếc nuối thở dài.

Nếu có thể hét một tiếng ở đại hội võ lâm, biết đâu có thể đầy thanh tiến độ về nhà ngay lập tức.

"Hạc cô nương, Tô đạo trưởng," Nghiêm Chỉnh chắp tay với hai người, "Nghiêm mỗ đang có công vụ trong người, nếu tiện, xin mời hai vị hỗ trợ giải thích đầu đuôi sự việc, Nghiêm mỗ cũng tiện bề về kết án."

Tuy nói chuyện giang hồ để giang hồ giải quyết, nhưng Vương Hữu Đức đã làm tổn thương dân lành vô tội trước đó, lại có ý định gϊếŧ người trên phố sau này, với tư cách là bộ đầu của vùng này, Nghiêm Chỉnh không thể không quản.

Hạc Minh gật đầu: "Tôi hiểu."

Dù sao chỉ cần không bắt tôi là được, nếu không chỉ trong mấy chục tiếng đồng hồ mà đạt được thành tựu "hai lần vào tù"...

Tô Thanh Phong trở tay thu kiếm vào vỏ, động tác tùy ý mà phóng khoáng: "Nơi này không phải chỗ để nói chuyện, hay là chúng ta đến trà lâu phía trước ngồi một lát."

---

Cả nhóm cùng đi về phía quán trà. Trên đường, Hạc Minh lại cố tình đi chậm lại để trêu chọc cô bạn nhỏ Giang Minh Nguyệt.

"Ăn kẹo không?"

Giang Minh Nguyệt kiên cường quay đầu đi: "Không cần!"

Các sư thúc sư bá đã nói, đồ vật càng có màu sắc sặc sỡ thì càng dễ có độc. Mấy viên kẹo hồng hồng xanh xanh này, trông nguy hiểm chết đi được.

"Ai nha, ngon lắm đó," Hạc Minh bỏ một viên vào miệng mình. Khóe mắt liếc thấy ánh nhìn ai oán của Oánh Nương, nàng lại thuận miệng trấn an: "Về rồi đốt cho cô."

Đây đâu phải nuôi một con quỷ, đây là nuôi một con Thao Thiết thì có? Sao cái gì cũng đòi thế!

Nàng vừa mở miệng, hương dâu tây chua ngọt liền từ từ lan tỏa. Giang Minh Nguyệt theo bản năng nuốt nước bọt, đến khi hoàn hồn thì mặt đã đỏ bừng.

Ta mới không thèm ăn đâu!

Hạc Minh nén cười, hai tay ngứa ngáy chỉ muốn véo má cô bé, nhưng cuối cùng cũng kiềm chế được. Nàng không nói không rằng nhét thẳng viên kẹo còn lại vào tay cô nương nhỏ, sau đó nhanh chân chạy lên trước vài bước, đi song song với Nghiêm Chỉnh.

Oánh Nương liền nhỏ giọng bên tai Hạc Minh: "Vị bộ đầu kia có phải có ý với ngài không? Suốt đường cứ nhìn trộm mãi."

Hạc Minh sững người, theo bản năng nhìn về phía Nghiêm Chỉnh, quả nhiên thấy vẻ mặt bối rối của ông ta khi bị bắt quả tang.

"Hai lần nhìn trộm mà cô cảm giác được trước đây có phải là ông ta không?" Hạc Minh dùng ý niệm giao tiếp với nàng.

Oánh Nương rất chắc chắn mà lắc đầu: "Không phải, cảm giác khác hẳn."

Không phải Nghiêm Chỉnh, vậy thì là ai? Hạc Minh không phải loại khuê tú e thẹn, nàng tạm thời đè nén nghi hoặc trong lòng, lập tức thoải mái hỏi thẳng: "Nghiêm đại nhân có chuyện muốn nói sao?"

Không hổ là người ăn cơm nhà nước, làm gì cũng có một phong thái đường hoàng. Vẻ lúng túng trên mặt Nghiêm Chỉnh chỉ tồn tại trong chốc lát, thấy hành động của mình bị phát hiện, ông dứt khoát nói thẳng: "Xin thứ cho Nghiêm mỗ mạo muội, tại hạ có từng gặp Hạc cô nương trước đây chưa?"

Lời vừa nói ra, đừng nói là mấy vị bộ khoái đi theo Nghiêm Chỉnh, ngay cả Tô Thanh Phong và Giang Minh Nguyệt nhìn ông cũng với ánh mắt đầy ẩn ý.

Dù gì cũng là một vị bộ đầu có chút danh tiếng trong cả hắc đạo lẫn bạch đạo, có cảm tình với cô nương nhà người ta thì cứ nói thẳng, sao lại phải dùng thủ đoạn kém sang như vậy? Có làm mất mặt thân phận quan sai này không chứ?

Không cần Hạc Minh trả lời, chính Nghiêm Chỉnh cũng ý thức được có gì đó không ổn, ông hơi ngượng ngùng giải thích: "Nghiêm mỗ không có ý gì khác, chỉ là thật sự cảm thấy Hạc cô nương rất quen mắt."

Hạc Minh mới đến đây không bao lâu, rất chắc chắn chưa từng gặp qua đối phương, nên cũng không để bụng: "Vật có tương đồng, người có tương tự, có người trông giống tôi cũng không có gì lạ."