Chương 1.2: Xuyên không

Nhưng nữ quỷ không mắc lừa, nháy mắt hóa thành cây đại thụ mùa hè lúc lỉu ve sầu, kêu ve ve ve không ngừng bên tai nàng, ồn ào đến mức đầu nàng như muốn nổ tung.

"Tiểu cô nương, dậy đi, dậy nói chuyện chút nào!"

"Tiểu cô nương là người ở đâu thế? Nhìn da thịt non mịn, sao lại vào đây?"

"Tiểu cô nương phạm phải chuyện gì, nói cho tỷ nghe với!"

"Tiểu cô nương, nói chuyện phiếm không?"

"Tiểu cô nương, tiểu cô nương, tiểu muội muội ơi!"

Hạc Minh đau khổ ôm đầu rêи ɾỉ một tiếng, đành chấp nhận số phận mở mắt ra: "Oánh tỷ có thể ngậm miệng lại một lát được không?"

Cái kiểu tình hữu nghị với con quỷ lắm lời này, cho không tôi cũng chẳng thèm! E rằng chưa cày đủ thanh tiến trình, tôi đã bị ồn đến chết trước rồi.

Nữ quỷ thấy nàng chịu đáp lời mình, mừng quýnh lên, gật đầu lia lịa. Ai ngờ mới qua vài giây lại không nhịn được, nói: "Giờ nói được chưa? Tỷ đã bốn mươi năm không được nói chuyện với người sống rồi, hai chúng ta tâm sự chút nhé?"

Hạc Minh thở dài, liếc nhìn đám quỷ hồn lớn nhỏ phải đến hàng chục đang tụ tập ở góc phòng, thành tâm nói: "Người sống thì có gì hay? Bấy nhiêu đây còn chưa đủ để Oánh tỷ nói chuyện sao? Đại tỷ, chúng ta không chỉ cách biệt âm dương, mà còn khác cả vị diện nữa. Sự khác biệt đó còn cao hơn núi, sâu hơn biển, e là không nói chuyện hợp nhau được đâu."

Nếu nàng trực tiếp niệm [Vãng Sinh Kinh] siêu độ cho đám quỷ này… không biết có được tính là làm việc tốt không lưu danh, làm tăng tình hữu nghị sâu đậm không nhỉ?

"Tiểu cô nương từ đâu tới? Phạm phải tội gì thế?" Nữ quỷ nghe không hiểu lắm, nhưng cũng chẳng để tâm, lại sấn tới một cách tự nhiên. "Ủa, quần áo của cô nương lạ thật đấy!"

Ngay sau đó, nàng ta bị một luồng kim quang đánh văng ra xa ba thước, toàn thân như bốc khói vì đau đớn.

"Nàng… trên người nàng có thứ gì ậy?" Một lúc lâu sau, nữ quỷ mới run rẩy bò dậy, ánh mắt nhìn Hạc Minh đã có thêm vài phần sợ hãi và kiêng dè.

"Thứ đó thì nhiều lắm." Hỏi một người không tiếc tiền sắm sửa đồ tốt loại câu hỏi này chẳng phải là thừa sao? Hạc Minh cười tủm tỉm, giơ cổ tay phải có đeo chiếc vòng [Tiểu Ngũ Đế Tiền] lên, rồi lại vỗ vỗ vào đống cỏ rơm bên cạnh mình, nhiệt tình nói: "Tới đây nào tỷ tỷ, chúng ta nói chuyện."

Ngũ Đế tiền có loại lớn và loại nhỏ. Tiểu Ngũ Đế tiền chính là Thuận Trị Thông Bảo, Khang Hi Thông Bảo, Ung Chính Thông Bảo, Càn Long Thông Bảo và Gia Khánh Thông Bảo, mượn ngũ hành đế vương chi khí để trấn tà ma, thanh trừ khí uế. Nếu xâu thành hình bảo kiếm thì càng có thể chém yêu trừ ma.

Tổ tiên ba đời nhà họ Hạc đều làm nghề buôn bán, trong nhà nghèo đến mức chỉ còn lại tiền. Hạc Minh lại là cháu gái duy nhất của thế hệ này nên vô cùng được yêu chiều. Trước khi nàng bái được sư phụ chân chính, các bậc trưởng bối đã điên cuồng vung tiền giúp nàng sưu tầm bùa hộ mệnh. Nào là Ngũ Đế tiền lớn nhỏ, gỗ bị sét đánh, kiếm gỗ đào, gương bát quái đủ cả. Tuy không ít lần bị lừa, nhưng cũng có được vài món hàng thật.

"Không được, không được." Nữ quỷ lại lùi về sau, toàn thân biểu lộ sự cự tuyệt. "Cái đó, tiểu cô nương à, cô nghỉ ngơi đi nhé. A a, đừng qua đây, cô đừng qua đây!"

"Cứu, cứu quỷ với!"

Hạc Minh cố ý ranh mãnh tiến thêm hai bước, phát hiện đối phương tuy đâm đầu chạy trốn tán loạn, nhưng trước sau vẫn không thể rời xa khỏi phòng giam này, dường như bị một sợi dây vô hình trói buộc.

Có chút thú vị.

Hạc Minh nổi hứng trêu chọc, tiến lên hai bước, nữ quỷ ôm đầu la hét; lùi lại hai bước, nữ quỷ hơi thả lỏng, rồi lại tiến lên…

Nếu quỷ mà có nước mắt, chắc hẳn lúc này nàng ta đã khóc như mưa, hối hận vì đã trêu chọc phải vị ôn thần này.

Trêu chọc nữ quỷ chán chê, Hạc Minh mới nghiêm mặt nói: "Oánh tỷ quản cho tốt cái miệng và tay chân của mình, Hạc Minh này sẽ không làm khó tỷ nữa."

Nữ quỷ gật đầu như giã tỏi.

Thế đạo quái quỷ gì thế này, đường đường là một con quỷ bản địa mà lại bị một nha đầu ngoại lai uy hϊếp.

Hạc Minh lại ngồi xuống: "Nào, chúng ta nói chuyện chút đi."

Oánh Nương: "...Vẫn là không được."

"Tới đi mà, dù sao nhất thời nửa khắc cả hai chúng ta đều không ra ngoài được." Hạc Minh chớp chớp mắt. "Tôi tên Hạc Minh, còn Oánh tỷ tên là gì?"

Nữ quỷ do dự một lát, thấy đối phương quả thật không có ý định ra tay, lúc này mới miễn cưỡng học theo dáng vẻ của nàng ngồi xuống đối diện: "Oánh Nương."

Chỉ một động tác ngồi xuống đơn giản như vậy cũng bị nàng ta làm cho toát lên vẻ quyến rũ, mời gọi.

Hạc Minh chống cằm hỏi: "Lúc còn sống Oánh tỷ làm gì, sao lại chết ở đây?"

Dù sao cũng đã bốn mươi năm trôi qua, Oánh Nương thoáng vẻ hoang mang, hồi tưởng một lúc lâu mới nhẹ nhàng nói: "Tỷ từng là hoa khôi ở Hồng Vận Lâu. Năm đó, có một vị thư sinh..."

Hạc Minh vừa nghe, thầm nghĩ "chà, kịch bản này quen quá đây mà", bèn nhanh miệng nói tiếp: "Tỷ và thư sinh đó tư định chung thân, hắn hứa hẹn sau khi thi đỗ sẽ cưới tỷ về làm vợ. Tỷ cảm động vô cùng, dâng hết của cải riêng cho hắn. Kết quả cuối cùng hắn lại vong ân bội nghĩa, tỷ đau khổ tột cùng… Ủa, không đúng, vậy sao tỷ lại chết trong tù? Chẳng lẽ hắn đuổi cùng gϊếŧ tận, cố ý bắt tỷ vào tù!"

Oánh Nương một lúc lâu không nói gì, nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng kỳ quái, trên mặt như viết rõ dòng chữ "Cô nương đang nói chuyện ma quỷ gì thế?".

Hạc Minh ngượng ngùng cười: "Oánh tỷ nói tiếp đi."

Trên phim ảnh không phải đều diễn như vậy sao?

Oánh Nương lại cố lấy lại cảm xúc, gương mặt xinh đẹp ánh lên vẻ ngọt ngào và hồi tưởng: “Khoảng thời gian tỷ ở bên Vương lang thật sự còn hơn cả thần tiên. Chỉ là tỷ biết mình xuất thân hèn mọn, sao có thể vì chuyện đó mà làm lỡ dở tiền đồ của chàng? Liền hẹn ước với chàng, đợi ngày sau chàng đỗ đạt công danh, sẽ chuộc tỷ ra ngoài làm ngoại thất. Như vậy, tiền đồ và tình nghĩa đều vẹn cả đôi đường."