"Các người xem bộ dạng quyến rũ của cô ta kìa, tóc cũng cong cong, trông như yêu nhân tà phái từ Tây Vực qua!"
"Ai biết đây là loại tà thuật gì? Thật khó lòng phòng bị!"
Oánh Nương đột nhiên lại cảm nhận được ánh nhìn lúc có lúc không trước đó, nhưng bốn phương tám hướng đều là người, và ai cũng đang nhìn Hạc Minh, thật sự khó mà phân biệt.
"Sao vậy?" Hạc Minh hỏi.
"Chính là cái cảm giác có người đang lén nhìn trộm mà thϊếp nói lúc trước," Oánh Nương thấp giọng nói, "Ngay vừa rồi, nó lại đến nữa."
Lại đến nữa? Hạc Minh nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy trong đám đông dày đặc chỉ có một người quen: Tô Thanh Phong.
"Hạc cô nương không sao chứ?" Khóe mắt liếc thấy Vương Hữu Đức đang cháy khét lẹt trên mặt đất, Tô Thanh Phong cảm thấy câu hỏi này của mình có chút không thật lòng.
"Chưa chết được," Hạc Minh lúc này mới nhận ra anh, "Tô đạo trưởng? Sao ngài lại ở đây?"
Lời vừa dứt, từ phía đông con đường lại có một đám người ào ào kéo tới. Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên mặc trang phục bộ đầu, bên cạnh còn có một cô nương nhỏ mặc đạo bào giống hệt Tô Thanh Phong, hẳn cũng là đệ tử phái Võ Đang.
"Nha môn làm việc, người không liên quan mau tránh ra!" Nhóm của vị bộ đầu vừa chạy vừa la, thuận tiện giải tán đám đông vây xem và vây thành một vòng người để duy trì trật tự.
Có thể thấy dù ở thời đại nào, nhân viên trị an cũng luôn tuân theo quy tắc xuất hiện sau cùng khi sự hỗn loạn đã kết thúc.
"Tiểu sư thúc? Tiểu sư thúc, ngài không sao chứ?" Cô nương nhỏ tay cầm trường kiếm chạy như bay tới. Thấy Tô Thanh Phong không bị gì thì mới thở phào, đang định nói gì đó thì ánh mắt cô bé lại theo tầm nhìn của anh mà thấy Hạc Minh với mái tóc xoăn gợn sóng, lập tức ba bước thành hai xông lên phía trước, mày liễu dựng ngược, mắt hạnh tròn xoe, giơ kiếm chỉ vào nàng: "Yêu nữ, nhìn đi đâu đấy!"
Tô Thanh Phong nhíu mày: "Đan Dương, không được vô lễ."
Đan Dương mím môi, lập tức xìu xuống, nhưng vẫn rất thành thạo xin lỗi: "Xin lỗi."
Cô nương nhỏ chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, mắt hạnh tròn xoe, má đào bầu bĩnh. Bộ đạo bào màu xanh nhạt càng làm tôn lên vẻ ngây thơ của cô, trông như một mỹ nhân tuấn tú. Con gái ở tuổi này căng tràn sức sống, lanh lợi đáng yêu, chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ để xua tan mây mù trên trời, dù cho có tức giận cũng vẫn rất đẹp.
Hạc Minh bị hành động như chó con bảo vệ chủ này chọc cười, nghiêm túc đánh giá cô bé một lượt, vừa cột lại tóc vừa cười nói: "Xem mỹ nhân chứ đâu."
Trận lăn lộn hôm nay khiến tóc nàng bung ra, lớp trang điểm cũng nhòe đi, nói là đang chạy nạn cũng có người tin. Hạc Minh nhanh chóng buộc lại tóc đuôi ngựa, thuận tay lấy ra khăn ướt, kem lót và son môi, nhanh chóng hoàn thành một lần tẩy trang và dặm lại ở vài khu vực, khiến mọi người xung quanh ngẩn ra.
Chỉ có Oánh Nương nhìn những món đồ trang điểm đó mà nước miếng hâm mộ sắp chảy ra. Nàng sống bao nhiêu năm, đã từng thấy loại phấn nào mịn màng dễ chịu như vậy chưa? Cả cây son kia nữa, màu sắc vô cùng diễm lệ, một vệt đỏ thẫm khiến người ta không thể rời mắt.
Nếu nàng làm việc tốt, sau này có thể cầu xin lão bản đốt cho mình một bộ không?
Đan Dương hiển nhiên chưa từng gặp phải chiêu này, sững sờ tại chỗ. Sau khi hoàn hồn, hai má cô bé từ từ ửng hồng.
"Ăn nói lả lơi, vừa nhìn đã biết không phải người đứng đắn!"
Lời tuy nói vậy, nhưng ngữ khí đã dịu đi rất nhiều. Đôi mắt cô bé không nhịn được liếc về phía Hạc Minh, thầm nghĩ yêu nữ này quả thật có vài phần nhan sắc, dù trông nhếch nhác cũng khó che giấu được vẻ đẹp lộng lẫy... Mà khoan, rốt cuộc cô ta lấy từ đâu ra nhiều thứ kỳ quái như vậy?
Nghĩ đến đây, cô nương nhỏ lại không khỏi dâng lên một chút địch ý và cảnh giác, theo bản năng che chắn cho Tô Thanh Phong kỹ hơn một chút. Trước khi xuống núi, các sư huynh và sư thúc sư bá đều đã ngầm dặn dò, tiểu sư thúc là chí bảo của Võ Đang, còn trông chờ vào anh ấy để tranh tài với phái Thiếu Lâm, không biết có bao nhiêu yêu nhân đang thèm muốn, nàng nhất định phải trông chừng cẩn thận!
Nhưng Hạc Minh lại tỏ ra hoàn toàn không để ý, chỉ cười tủm tỉm nhìn cô bé, dịu dàng hỏi: "Em đáng yêu thật đó, mấy tuổi rồi? Tên là gì? Cũng là đệ tử Võ Đang à? Giỏi quá."
Đan Dương sống mười sáu năm, làm gì đã trải qua chuyện này? Hạc Minh khen một câu, mặt cô bé lại đỏ thêm một phần, cuối cùng đỏ bừng như than nóng, không nhịn được lớn tiếng nói: "Ta, ta là đệ tử Võ Đang, Giang Minh Nguyệt, đạo hiệu Đan Dương Tử! Ta còn kém xa tiểu sư thúc và mọi người lắm!"
Tô Thanh Phong ở phía sau bật cười khe khẽ, ánh mắt dịu dàng nói: "Đan Dương đã rất lợi hại rồi."
Giang Minh Nguyệt kiêu ngạo hất cằm, tiếp tục nghiêm túc nhìn chằm chằm Hạc Minh.
Hạc Minh bật cười, chìa tay ra, trong lòng bàn tay là hai viên kẹo tròn vo: "Ăn không?"
Đây là loại kẹo cứng trái cây mà nàng thích nhất, bên trong có nhân mứt trái cây thật, chua ngọt đậm đà. Vì là một thương hiệu nhỏ làm thủ công, không có bán trong nước nên mỗi lần ra nước ngoài nàng đều phải mang rất nhiều về. Trước khi xuyên không, nàng mới mua ba hộp lớn một cân, còn chưa kịp ăn viên nào đã đến đây.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy Giang Minh Nguyệt, Hạc Minh đã cảm thấy cô bé này cực kỳ giống loại kẹo trái cây đó, tròn trịa đáng yêu, chua chua ngọt ngọt, khiến người ta không nhịn được muốn trêu chọc mãi.
Giang Minh Nguyệt sững người, rồi cảnh giác nói: "Ngươi đừng tưởng có thể mua chuộc được ta!"
Hạc Minh còn chưa kịp phản ứng, Oánh Nương ở phía sau đã cười cong cả lưng.
Vị bộ đầu vẫn luôn bị bỏ qua cuối cùng cũng tiến lên xem xét tình hình của Vương Hữu Đức, xác nhận vẫn còn thở rồi sai người đưa về. Lúc này ông mới có cơ hội chen vào nói: "Tại hạ Nghiêm Chỉnh, là bộ đầu của vùng này. Vừa rồi nhận được tin báo án nói Vương Hữu Đức đang gϊếŧ người trên phố, đa tạ vị cô nương này đã trượng nghĩa ra tay."