Chương 7.2: Ngôi mộ cũ, giao ước

Oánh Nương vừa xem kịch vui vừa liếʍ mép, vốn đang vô cùng vui vẻ, nhưng sau khi nghe câu hỏi này, nàng bỗng cảm thấy đồ cúng cũng không còn ngon nữa.

Trên đời này nàng không còn người thân nào để vướng bận. Sau này khi rời xa Hạc đại sư, ngay cả thú vui ít ỏi là thưởng thức mỹ thực này cũng phải từ bỏ... cứ mặt dày không đi đầu thai hình như cũng chẳng có gì thú vị. Nhưng nếu cứ thế mà đi đầu thai, lại có chút không cam lòng.

Nghĩ đến đây, Oánh Nương không nhịn được trộm nhìn Hạc Minh một cái, thấy đối phương đang cắm cúi xì xụp ăn hoành thánh, trên vầng trán trơn bóng còn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, rõ ràng là vô cùng tập trung.

"Đêm qua thϊếp có đi dạo bên ngoài một vòng, phát hiện không ít người dân sau bữa trà bữa rượu đều bàn tán chuyện nhà họ Vương. Họ nói hai cha con nhà đó ngày thường ngang ngược quen thói, ỷ mình biết chút võ vẽ đã kết giao với đám trộm cướp tứ phương, vừa chiếm đoạt ruộng tốt, vừa cường thu phí bảo hộ. Tuy không trực tiếp gây ra án mạng, nhưng cũng đã hại không ít người cửa nát nhà tan..."

Trước đây Oánh Nương chỉ có thể hoạt động trong phạm vi khoảng một trượng quanh đốt ngón tay, nhưng có lẽ nhờ được hưởng hương khói và đồ cúng, mấy ngày nay nàng cảm thấy khoan khoái hơn nhiều, phạm vi hoạt động đã mở rộng ra khoảng ba trượng tính từ đốt ngón tay. Quỷ hồn không cần nghỉ ngơi, hôm qua lúc Hạc Minh vẽ bùa, nàng đã đi dạo linh tinh bên ngoài, tiện thể nghe được không ít chuyện trên trời dưới đất, vừa phấn khích lại vừa thỏa mãn.

Ban đầu nàng định dùng những tin tức này để thử thái độ của Hạc Minh đối với mình, nhưng nói đến cuối cùng cũng không khỏi tức giận.

So với những tên đạo tặc tay đã dính máu, cha con nhà họ Vương còn đáng ghét hơn, bề ngoài ra vẻ con người, sau lưng lại làm những chuyện mà súc sinh cũng không bằng!

Tâm tư Oánh Nương quay cuồng, nàng cẩn thận nói: "Thϊếp và đại sư có duyên, hay là..."

"Hôm nay có việc bận," Hạc Minh lại đột nhiên cắt lời nàng, nhanh nhẹn lau miệng đứng dậy, "Mau ra khỏi thành xem sao!"

"A? Ồ." Oánh Nương uể oải đáp, ủ rũ đi theo. Vừa ra khỏi cửa, nàng lại đột nhiên quay về hướng đông nhìn lại.

"Sao vậy?" Hạc Minh cũng nhìn theo, nhưng chỉ thấy dòng người như mắc cửi, không có gì khác thường.

Oánh Nương không chắc chắn lắm: "Thϊếp vừa rồi cảm thấy hình như có người đang lén nhìn trộm."

"Vậy sao?" Hạc Minh lại nhìn hai lần, không mấy để tâm, "Có lẽ là họ nhìn người khác thôi. Hơn nữa cao thủ đầy rẫy trong dân gian, biết đâu có người trong đồng đạo nhìn thấy cô thì sao. Được rồi, đi thôi."

Oánh Nương đáp một tiếng, lướt theo sau nàng về phía cửa thành. Nhưng đi được một đoạn, nàng lại không nhịn được xoay đầu 180 độ ra sau lưng, nhìn chằm chằm vào đám đông ồn ào.

Quỷ quái rất nhạy cảm với những ánh nhìn vô hình này. Nếu cảm ứng của nàng lúc nãy không sai, người mà đối phương nhìn hẳn là... Hạc đại sư?

Hôm nay Hạc Minh thuê một chiếc xe la. Trên đường ra khỏi thành, nàng đã nói chuyện một hồi với người đánh xe, cơ bản nắm được địa hình địa thế của vùng này, sau đó đi thẳng một mạch.

Oánh Nương xuất thân không tốt, lúc sinh thời cũng không có công đức gì lớn, nếu cố tình dùng một nơi có phong thủy thượng hạng thì ngược lại sẽ trái với đạo trời, nên chỉ chọn một nơi trung bình là được.

Hạc Minh đi dọc theo một con sông nhỏ, gật đầu: "Được rồi, tựa núi nhìn sông, chính là chỗ này."

Oánh Nương lặng lẽ nhìn cái gò đất cao chừng một người, rồi lại nhìn con suối nhỏ thưa thớt trước mặt, không lên tiếng.

Hạc Minh liền khuyên nàng nên biết đủ thì sẽ vui vẻ: "Quy mô tuy nhỏ một chút, nhưng tấm lòng là chính. Nếu không tôi đến chân núi Yến Sơn ở kinh thành đào một cái hố, cô có dám nằm vào không?"

Oánh Nương: "..."

Thật sự không dám.

Yến Sơn là nơi có long mạch của các triều đại, phúc thọ vận mệnh tự nhiên là cường thịnh. Loại cô hồn dã quỷ như nàng đừng nói là chịu được, chỉ cần đến gần một chút thôi cũng sẽ bị long khí làm bị thương.

Vùng này rất hoang vắng, ngoài cỏ dại cao đến ngang hông thì không có nhà dân, cũng không lo bị người khác quấy rầy.

Hạc Minh cho người đánh xe một ít bạc vụn, nhờ anh ta giúp phát cỏ đào hố.

Gió lạnh thổi qua, cỏ hoang lay động. Ánh mắt người đánh xe nhìn nàng có chút không đúng, do dự hồi lâu mới run rẩy nói: "Cô nương, nữ hiệp, nhà tiểu nhân còn có mẹ già 80 tuổi và một đàn con nhỏ phải nuôi, chiếc xe la kia cũng thật sự không đáng bao nhiêu tiền đâu..."

Thật không có thiên lý, thời buổi này gϊếŧ người cướp của còn bắt nạn nhân phải tự đào hố chôn mình sao?

Oánh Nương: "... Phụt ha ha ha ha!"

"Anh mới đi cướp ấy!" Hạc Minh im lặng một lúc lâu mới nói, dứt khoát dùng bạc ném vào người anh ta, "Anh năm nay cũng mới hai mươi mấy tuổi, chẳng lẽ mẹ anh 60 tuổi mới sinh ra anh à?"

Ở xã hội hiện đại, sinh con ở tuổi quá lớn đã là hiếm, thời buổi này lại càng không cần phải nói.

Người đánh xe thấy thỏi bạc kia nặng chừng một lạng, mừng đến phát điên, lập tức hớn hở ra mặt, một bên nhét bạc vào lòng một bên nói năng lung tung: "Nữ hiệp nói gì cũng đúng! Chỉ cần ngài vui, dù mẹ tôi bảy tám mươi tuổi mới sinh ra tôi cũng đúng luôn!"

Hạc Minh: "..." Thật sự không cần đến mức đó.

Kết quả là người đánh xe mới cuốc được hai nhát, đột nhiên một tiếng "loảng xoảng" vang lên, tia lửa bắn ra tứ phía. Cúi đầu nhìn, dưới đám cỏ lại có một tấm bia mộ nhỏ, nhất thời lại sợ đến mềm nhũn.

"Mẹ ơi!"

Tấm bia mộ xám xịt chỉ cao chừng một thước, hình dạng có chút kỳ lạ, mặt trước còn khắc mấy hàng chữ. Giữa núi rừng hoang vắng đột nhiên hiện ra thứ này đủ làm người ta sợ hãi.

"Kia, đó là mộ của thϊếp." Hạc Minh đang nheo mắt phân biệt, giọng của Oánh Nương đã run lên, nàng lao tới như một cơn gió, "Là, thật sự là mộ của thϊếp!"