Chương 1.1: Xuyên không

Hạc Minh lúc này thật muốn gào lên một khúc ca bi thương não nề.

Cớ sao người khác xuyên không thì được cơm ngon rượu ấm, còn mình vừa tới đã phải trải nghiệm cảnh tù đày?

Nàng vốn là một tiểu thư con nhà giàu N đời ở thế kỷ 21, không hút thuốc, không uống rượu, không xăm mình, không gây rối khi say. Những dịp lễ tết còn theo người nhà quyên tiền làm từ thiện, có thể nói là một người sống rất khuôn phép và bình thường.

À không, trừ một điểm:

Nàng từ nhỏ đã có thể nhìn thấy nhiều thứ mà người thường không thấy, thậm chí từng vài lần bị nhập. Người nhà sợ hãi vô cùng, chạy vạy khắp nơi mời cao nhân xem giúp, nói là do nàng trời sinh bát tự nhẹ, ba hồn bảy phách lại thiếu một chút. Sau này, nàng dứt khoát bái sư, mỗi năm nghỉ đông và nghỉ hè đều theo thầy rèn luyện mới dần ổn hơn.

Dường như Hạc Minh thật sự rất có thiên phú trong chuyện âm phủ, lại thêm việc không tiếc tiền đầu tư vào trang bị, khiến sư phụ nhiều phen cũng phải thầm ghen tị. Vì vậy, trước khi tốt nghiệp đại học, nàng đã bắt đầu thử tự mình nhận việc. Lần này, nàng cũng nhận lời giúp người ta một chuyến ra nước ngoài, ngờ đâu vừa từ nhà vệ sinh ở sân bay bước ra đã kinh hoàng nhận ra mình mở nhầm cửa.

Sảnh sân bay hiện đại, rộng rãi và thoáng đãng đã biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là một con đường mang phong cách cổ trang như trong phim trường. Không khí hanh khô mang theo mùi đất bụi, cùng những người đi đường mặt mày xám xịt đều chân thật đến mức Hạc Minh không tìm ra nổi một chút giả tạo nào.

Xung quanh một đám người hỗn loạn, tay chân bay tứ tung. Đang lúc ngơ ngác, một gã đàn ông râu quai nón vạm vỡ thấy nàng thì hai mắt tức khắc sáng rực, bàn tay to như quạt hương bồ vung lên, nước miếng văng tứ tung, quát lớn: "Các huynh đệ, nơi này có một kẻ lạc đàn!"

Bản năng sinh tồn luôn là thứ thuần túy nhất của con người. Trước khi lý trí kịp định thần, Hạc Minh đã chửi to một câu "Cha nhà ngươi!", rồi thuần thục như nước chảy mây trôi, móc ra chiếc đèn pin cực sáng và dùi cui điện, nhanh như chớp chiếu thẳng vào mắt hắn rồi lại hào phóng thúc một cú đầu gối vào hạ bộ.

Một đám đàn ông mà lại đi vây công một phụ nữ, giỏi thật nhỉ?

Gã đàn ông lực lưỡng hai tay ôm hạ bộ, ngã lăn ra đất không ngừng co giật. Những kẻ đồng lõa còn lại cũng rối rít ôm mắt la hét inh ỏi vì bị chói lòa:

"Chết tiệt, con nhỏ này có ám khí!"

"Chẳng lẽ là Thục Trung Lôi Quang Đạn!"

"A, mắt của lão tử mù rồi!"

Đám đông đứng xem hít một hơi lạnh, cực kỳ ăn ý cùng lùi lại một bước, trong thoáng chốc đã tạo ra một khoảng trống xung quanh Hạc Minh.

Rồi sau đó… cả đám người bị quan phủ bắt quả tang vì tụ tập gây rối, đánh nhau, toàn bộ bị tống vào đại lao.

Hạc Minh vốn định biện bạch, nhưng mấy tên ngục tốt như điếc không sợ súng, vẻ mặt kiểu "ngươi như vậy bọn ta thấy nhiều rồi", căn bản không thèm để ý.

Hạc đại tiểu thư ôm gối ngồi xổm trên đống cỏ khô, thấm thía nhận ra khởi đầu này thật quá mức khốn nạn.

Cha mẹ và thằng nhóc Hạc Lệ chắc chắn sẽ lo lắng lắm. Hơn nữa, nơi trời xa đất lạ này, cũng không ai đến chuộc, chẳng lẽ nửa đời sau của mình phải chôn chân trong tù ngục sao?

Sư phụ tuy rất thần thông quảng đại, nhưng chuyện xuyên không thế này… liệu có giải quyết nổi không?

Khi nàng lắc đầu, mấy giao diện giống hệt ô chứa đồ trong game cũng rất có tính người mà nhá lên trong đầu nàng. Đó là đồ đạc trong vali hành lý và túi xách của nàng, dường như đã biến thành dạng này ngay từ khoảnh khắc xuyên không. Giờ nhớ lại, lúc trước khi sử dụng đèn pin và dùi cui điện, hình như nàng cũng chỉ cần một ý nghĩ là chúng đã xuất hiện trong tay…

Phía dưới giao diện còn có hai thanh tiến trình:

Giá trị [Giang Hồ Danh Vọng]: 0/1000, [Quỷ Hồn Hữu Nghị]: 0/500.

Cuối cả hai thanh tiến trình đều có một biểu tượng rương báu chưa mở, rõ ràng đang ngấm ngầm dụ dỗ Hạc Minh cày điểm.

Mấy cái rương báu này… chẳng lẽ mình cày đủ điểm là có thể mở ra một tấm vé trở về nhà sao?

Giang hồ? Chết tiệt, đây lại còn là một phó bản võ lâm à?

Chưa bàn đến chuyện kết thân với quỷ hồn nó vô nghĩa đến mức nào, lại còn danh vọng giang hồ nữa chứ. Cùng lắm nàng cũng chỉ học chút võ phòng thân và kỹ năng sinh tồn để chống bắt cóc, chẳng lẽ dựa vào đó mà đòi nhất thống giang hồ, lưu danh thiên cổ được sao?

Nói đi cũng phải nói lại, chuyện xuyên không, trọng sinh kiểu này, muốn khởi động thì phải có một điểm kích hoạt nào đó chứ. Rốt cuộc mình đã làm sai ở bước nào mà lại gây ra nỗi hận thiên cổ này?

Nếu có thể tìm ra điểm mấu chốt rồi thao tác ngược lại, liệu có khả năng xuyên không trở về không?

Hạc Minh đang vắt óc suy nghĩ lại mọi chi tiết trước khi xuyên không thì một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp nhẹ nhàng lướt tới, cười tủm tỉm hô: "Tiểu cô nương à, lần đầu tới sao?"

Bên dưới chiếc váy màu hồng lựu không có chân, đúng nghĩa là lướt tới.

Không nghi ngờ gì nữa, là một con quỷ, lại còn là một con quỷ nói giọng Đông Bắc thứ thiệt, thật đúng là linh dị.

Hạc Minh không nhịn được, bật cười thành tiếng, nhưng ngay giây sau đó đã thầm kêu không ổn.

Hỏng rồi, không giả vờ được nữa.

Thật ra, Hạc Minh vừa vào đây đã thấy nữ quỷ kia. Vốn dĩ trong lòng trăm mối ngổn ngang, cũng không định bắt chuyện, nào ngờ đối phương vừa mở miệng đã có sức sát thương quá lớn, khiến nàng không tài nào nhịn được.

Quả nhiên, chỉ thấy nữ quỷ sững người, rồi mừng rỡ như điên, khuôn mặt đã dí sát đến trước mặt nàng: "Ối chà, tiểu cô nương thấy được tỷ à!"

Hạc Minh còn định giãy giụa thêm chút nữa, bèn nhắm chặt mắt, vờ ngủ gật trên đống rơm.