Chương 8

Nghi thức của lễ cưới kết thúc, khách mời vào tiệc.

Chung Ý thay váy phù dâu, mặc áo sơ mi với quần dài đơn giản, từ xa đã thấy Cố Thanh Hoài ngồi ở cái bàn trong góc.

Áo vest của anh vắt trên ghế, nghiêng đầu lắng nghe đồng nghiệp bên cạnh nói chuyện, thỉnh thoảng mỉm cười hờ hững, ánh mắt cực kỳ thờ ơ và vô cảm. Tuy nhiên, chỉ cần anh ở đó thì đã rất cuốn hút rồi.

Cô gái đã mạnh dạn tuyên bố sẽ “đè anh trên giường” bước tới gần Cố Thanh Hoài, hỏi: “Cho hỏi có ai ngồi ở đây không?”

Biểu cảm của Cố Thanh Hoài lạnh băng, đáp một tiếng “có” không chút cảm xúc.

“Đạo diễn Chung! Ở đây nè!”

Chung Ý ngẩng đầu lên, Trâu Dương đang vẫy tay nhiệt tình với cô.

Chỉ còn một chỗ ngồi duy nhất bên cạnh Cố Thanh Hoài trên chiếc bàn tròn có thể chứa được mười người, mà anh lại vừa bảo với cô gái kia rằng “có người rồi”.

Chung Ý do dự, Trâu Dương lại nói: “Đội trưởng! Đội trưởng! Mau mời đạo diễn Chung ngồi xuống đi!”

Lúc này Cố Thanh Hoài mới đứng dậy, giúp cô kéo ghế ra, giọng điệu lạnh lùng, đầy từ tính nhưng cũng lãnh đạm: “Đạo diễn Chung, mời.”

Chung Ý cảm ơn anh. Cô là người kiệm lời, ăn ít nên đã sớm buông đũa.

Giữa chừng, Cố Thanh Hoài bị chú rể gọi đi hỗ trợ. Bầu không khí trên bàn tiệc lập tức trở nên sống động hơn nhiều.

Các cô gái đồng thanh: “Trâu Dương, tôi nghe anh gọi anh ấy là đội trưởng hả? Anh ấy là quân nhân sao? Hay là cảnh sát?”

Trâu Dương gật đầu: “Trước đây đội trưởng Cố là chiến sĩ đặc nhiệm của lực lượng cảnh sát vũ trang, còn hiện tại đang ở trong đội cảnh sát đặc nhiệm.”

Quân nhân hay cảnh sát đều chỉ là nghề nghiệp, chỉ vì cùng bảo vệ đất nước nên có liên quan với nhau, lại thêm cảm giác bí ẩn lẫn máu me, chưa kể đến việc Cố Thanh Hoài còn có khuôn mặt đẹp trai lai láng.

Ánh mắt của các cô gái lại sáng lên: “Thảo nào vai anh ấy lại thẳng như vậy, hóa ra là chú cảnh sát! Thế cụ thể thì đội trưởng của các anh làm công việc gì?”

Khi nói về Cố Thanh Hoài, Trâu Dương hoàn toàn y hệt một cậu em trai đang nhắc tới thần tượng mà mình hâm mộ.

“Tôi không thể nói cụ thể anh ấy làm công việc gì, nhưng đội trưởng của chúng tôi đã làm những công việc nguy hiểm nhất của nghề cảnh sát đấy.”

“Mỗi lần đội trưởng của chúng tôi thi hành nhiệm vụ thì đều có khả năng anh ấy sẽ không thể trở về, nhưng anh ấy luôn trở về.”

Trâu Dương đã biên tập lại toàn bộ các tình tiết bí mật, nắm rõ như lòng bàn tay.

“Chẳng phải trước đây từng có tin tức là có hai người thân trong gia đình đã qua đời, bệnh viện đã hỏa táng nhầm ư?”

“Lần truy bắt những kẻ buôn ma túy nọ, đội trưởng đã bị trúng đạn, bây giờ trên người vẫn còn mảnh đạn không thể nào lấy ra được.”

“Đội trưởng bảo là nếu một ngày nào đó anh ấy hy sinh, hãy nhớ nhìn anh ấy trước khi chôn cất ở nghĩa trang liệt sĩ. Người có mảnh đạn trong tro cốt chính là anh ấy...”

Kiểu cảnh sát nguy hiểm nhất, truy bắt phường ma túy, mảnh đạn, hy sinh, Chung Ý chưa từng nghe qua những từ này. Ba năm sau khi chia tay, cô lại nghe thấy từ người khác về một Cố Thanh Hoài hoàn toàn xa lạ.

Sau khi tốt nghiệp học viện quân sự rồi nhập ngũ, Cố Thanh Hoài chưa bao giờ nhắc đến công việc của mình với cô, chỉ nói đó là thông tin mật mà thôi.

Chung Ý không biết anh đang ở đâu hay đang làm gì, càng chẳng biết anh bị trúng đạn khi nào, còn lưu lại bao nhiêu mảnh đạn trong cơ thể.

Trâu Dương bỗng dưng im bặt.

Cố Thanh Hoài vỗ một cái vào ót anh ấy, ánh mắt lạnh lẽo, giọng điệu cũng lạnh lùng: “Nếu tôi tới muộn một chút thì có phải cậu sẽ xuất bản tự truyện cho tôi luôn không?”

Trâu Dương co rúm lại như chim cút dưới cái bóng của Cố Thanh Hoài, sau đó nghe sếp nhà mình cất tiếng: “Trở về đội, sao chép điều lệ bảo mật mười lần.”

Trong nháy mắt, Chung Ý đã có một phỏng đoán.

Lực lượng cảnh sát vũ trang đặc nhiệm, bộ đội chuyên nghiệp, Cục Công an thành phố, cảnh sát đặc nhiệm.

Liệu chuyên gia phá bom với khuôn mặt mơ hồ, từ chối tham gia quay phim tài liệu kia có phải là Cố Thanh Hoài không?