Chương 7

Chung Ý cụp mắt xuống.

Những ngón tay của Cố Thanh Hoài sạch sẽ thon dài, ôm hờ cổ tay cô. Làn da trên cổ tay cô mỏng manh, mạch đập trở nên cực nhanh, cứ nảy lên trong lòng bàn tay khô ráo, hơi lạnh của anh.

Thứ hiện ra trước mắt cô không còn là chú chó Alaska nữa mà là bóng lưng của Cố Thanh Hoài. Tên vô lại đẹp trai này vốn đã cao ráo, bộ đồ âu phục càng tôn lên sắc thái cấm dục cực điểm của anh, khiến cho khí chất lãnh đạm cũng càng thêm mạnh mẽ.

Họ từng học cùng lớp ở cấp ba, sớm chiều ở bên nhau nhưng cô lại chẳng nhận ra bất kỳ thay đổi nào ở Cố Thanh Hoài.

Hơn mười năm trôi qua, rượu mới đã biến thành rượu ngon, thiếu niên cũng đã trở thành một người đàn ông nên sự thay đổi lập tức rõ ràng.

Cố Thanh Hoài trong trí nhớ của cô có mái tóc mềm mại, đôi mắt trong sáng, là một chàng trai trẻ kiêu ngạo và tùy tiện, nụ cười của anh chói mắt hơn bất kỳ ai.

Mà Cố Thanh Hoài đang ở trước mặt Chung Ý lại có mắt phượng lạnh tanh, môi mỏng mím nhẹ, đường nét quai hàm vừa đẹp đẽ vừa sắc sảo, yết hầu lạnh lẽo như đỉnh núi tuyết.

Trước kia Chung Ý thường nói rằng: Anh có xương cốt cứng cỏi, tính khí cũng cứng rắn, chỉ có tóc tai với lông mi là mềm mại.

Thế là anh mỉm cười, chạm vào môi cô. Thiếu niên không theo quy tắc, tươi trẻ nhưng lại tinh tế. Anh hỏi: “Có phải em đã quên mất chỗ này rồi không?”

Chú chó hoàn thành nhiệm vụ giao nhẫn rồi chạy đến chỗ ba mẹ chú rể dưới khán đài. Cố Thanh Hoài buông bàn tay đang nắm cổ tay cô ra.

Mười ngón tay của họ đã đan cài vào nhau thật chặt vô số lần, thế mà giờ đây vừa chạm nhẹ đã sắp tách ra. Đôi mắt cô không tài nào phớt lờ được anh.

Cố Thanh Hoài khẽ nhếch môi trong khi nghe người dẫn chương trình phát biểu, đồng thời cũng nói vài lời thể hiện sự tôn trọng với tư cách là bạn thân nhất của chú rể.

Khi mặc trang phục trang trọng, anh cũng chẳng giống những người khác, bởi anh không đeo cà vạt, lại còn mở nút trên cổ áo, xấu xa đến nỗi không thể che giấu, song sự cấm dục ấy lại rất quyến rũ.

Lễ cưới diễn ra đâu vào đấy theo đúng nghi thức.

“Tiếp theo, cô dâu có thể ném bó hoa cưới! Những chàng trai, cô gái độc thân ơi, hãy lên sân khấu đi nào!”

Quang cảnh tiệc cưới tràn ngập hoa tươi với bóng bay. Triệu Tuyết Thanh mặc một chiếc váy lụa trắng, cầm hoa quay đầu lại, mỉm cười với Chung Ý rồi nhìn cô với ánh mắt như muốn nói: “Cậu phải sốt sắng giành giật đấy nhé.”

Lúc này, Cố Thanh Hoài cũng nương theo ánh mắt của Triệu Tuyết Thanh mà nhìn về phía Chung Ý.

Cô tỏ vẻ căng thẳng, gật đầu hết sức nghiêm túc, giống hệt một học sinh tiểu học có tinh thần cạnh tranh.

Anh khẽ nhoẻn môi, một người vốn thờ ơ suốt lễ cưới lại đang chăm chú quan sát bó hoa kia.

Bó hoa cưới được cô dâu ném lên thật cao. Những chàng trai cùng cô gái độc thân nhảy lên vì muốn đón nhận may mắn của cô dâu chú rể.

Chung Ý bị nhóm nam nữ bên cạnh dồn sang một bên, bất lực đứng giữa đám đông để xem cuối cùng hoa sẽ rơi vào tay ai.

Giây tiếp theo, bó hoa rơi vào một bàn tay thon dài, đẹp đẽ.

Người đàn ông cầm hoa có khuôn mặt anh tuấn, mày rậm mũi cao, ỷ vào chiều cao vượt trội của mình nên đã dễ dàng giành được hoa. Chẳng hiểu sao Chung Ý lại nghĩ đến một câu “hoa tươi đi cùng người đẹp”.

Người dẫn chương trình mỉm cười, mở lời: “Anh chàng đẹp trai này đã cướp được bó hoa rồi! Anh có người yêu nên cũng muốn kết hôn rồi sao? Hay là muốn tặng nó cho cô gái không giành được bó hoa nhỉ?”

Không khí vô cùng náo nhiệt. Cố Thanh Hoài cười khẽ, sắc mặt lộ rõ sự hời hợt.

Anh tự nhiên đứng lặng giữa đám đông nhưng lại tách biệt khỏi mọi sự huyên náo, tựa như một vốc tuyết mới trên đỉnh núi mà không ai chạm tới.

Trong mắt Chung Ý ngập tràn hình ảnh khóe môi hơi cong lên của anh.

Một cô gái phóng khoáng chợt cất tiếng bên tai: “Lát nữa tôi sẽ hỏi cô dâu thử xem anh ấy có còn độc thân hay không”.

“Nếu không phải thì sao?”

“Thì mị đè thẳng anh ấy lên giường luôn!”

Dưới ánh nắng chói chang, Chung Ý rủ mắt nhìn cổ tay mình, nhiệt độ cơ thể của người đàn ông kia đã hơi tan biến rồi.

Có phải đúng như người dẫn chương trình đã nói, Cố Thanh Hoài đã có người trong lòng hoặc là muốn lập gia đình rồi không?

Nếu không, làm sao một người lạnh nhạt như vậy lại có thể tham gia vào trò vui giật bó hoa được chứ?

Ngay sau đó, bó hoa nọ bất ngờ rơi vào tay cô.

Chung Ý ngước lên, đôi mắt trong veo nhạt màu tràn đầy mờ mịt.

Cố Thanh Hoài có khuôn mặt giống như một tên lưu manh vô tâm, song mặt mũi luôn đẹp đến độ có thể mê hoặc lòng người.

“Chẳng phải em muốn nó à?” Là hoa cát tường tươi mới, thấm đẫm sương mai, hương thơm ngào ngạt. Chung Ý nghe anh thuận miệng lên tiếng: “Cho em đấy.”