Chương 5

Đêm trước ngày cưới, Chung Ý cùng Triệu Tuyết Thanh đến tiệm đồ cưới để chọn váy cưới sẽ mặc vào ngày mai, cũng như thử váy phù dâu.

Cô thoáng thấy một người đàn ông cao lớn đang mang một bộ âu phục vào phòng thay đồ nam. Cố Thanh Hoài được giao nhiệm vụ khẩn cấp cũng đến thử đồ phù rể giống như Chung Ý.

Khắp nơi đều là những chiếc váy cưới lộng lẫy chói lóa cùng với những bộ vest chỉn chu, đặc biệt là chiếc váy cưới kiểu mới ở giữa phòng, lấp lánh tựa ánh sao, đẹp đến nỗi khiến người ta phải nghẹt thở trong thoáng chốc.

Chung Ý kìm lòng không đậu nên đã nhìn thêm mấy bận, thì thầm cảm khái với Triệu Tuyết Thanh: “Bộ này đẹp thật đấy.”

Triệu Tuyết Thanh ngó váy cưới rồi lại nhìn Chung Ý, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý tưởng: “Chung Ý.”

Cô hoàn hồn: “Hả?”

Triệu Tuyết Thanh ôm lấy cánh tay cô, nũng nịu: “Cậu thử chiếc váy cưới này nhé?”

Chung Ý không nhịn cười được: “Cô Triệu à, tớ đâu có kết hôn, thử váy cưới làm gì chứ?”

Triệu Tuyết Thanh: “Cái này đẹp thật mà! Chỉ có cậu mới mặc được thôi! Tớ cũng muốn thấy cậu mặc váy cưới!”

Chung Ý có khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng lại có chân dài với chiều cao 1,7 mét. Rõ ràng cô rất gầy gò, mảnh mai nhưng những chỗ cần có da thịt lại chẳng hề kém cạnh. Chưa kể đến việc vai cô thẳng tự nhiên, phần cổ lại thon dài. Song từ khi học cấp ba, Chung Ý đã ăn mặc theo phong cách trung tính, không bao giờ mặc váy. Nếu cô mặc một chiếc váy cưới kiểu trễ vai như thế này thì nhất định sẽ xinh đẹp vô ngần.

Bạn thân làm nũng nên Chung Ý tỏ vẻ bất lực, cuối cùng đành phải mang váy cưới vào phòng thay đồ.

Còn bên kia, Cố Thanh Hoài đã thay một chiếc áo sơ mi trắng, tự thắt cà vạt màu đen chỉnh tề, bước ra khỏi phòng thay đồ.

Anh cao ráo, chân lại dài, khuôn mặt góc cạnh và đẹp trai đến độ không chê vào đâu được, lúc mặc âu phục trông y hệt một cậu chủ cao sang của gia đình giàu có, làm người ta nhớ đến những nhân vật tuyệt sắc giữa nhân gian, chỉ xuất hiện trong phim Hồng Kông vào thế kỷ trước.

Vài cô gái tưởng Cố Thanh Hoài là chú rể nên tụm lại bàn tán xôn xao:

“Tôi chưa bao giờ thấy người đàn ông nào mặc đồ vest mà lại bảnh bao như vậy cả. Vai rộng, eo hẹp, chân thì dài miên man. Đúng là bẩm sinh mặc gì cũng tôn dáng.”

“Cô gái vào mặc váy cưới cũng đẹp lắm luôn. Là vợ anh ấy hả ta?”

“Cặp đôi này đẹp quá trời quá đất, chẳng biết sau này con họ sẽ xinh xắn đến mức nào nhỉ?”

Cố Thanh Hoài cúi đầu cài cúc áo khoác âu phục. Sự nghiệp quân ngũ đã sớm tôi luyện cơ thể thành một thanh kiếm nên dáng người anh cao gầy.

Giọng nói của cô gái truyền vào tai anh mà không hề báo trước: “Hóa ra mặc váy cưới khó chịu đến vậy sao? Tuyết Thanh, cậu có ở bên ngoài không?”

Khoảnh khắc Cố Thanh Hoài ngước mắt lên, tấm rèm giữa đại sảnh cũng được kéo ra.

Cô gái mặc váy cưới màu trắng đang chỉnh lại váy, nở nụ cười yêu kiều rồi hỏi: “Tớ mặc váy cưới có đẹp không?”

Mái tóc dài của Chung Ý được buộc lên, vài sợi tóc nhẹ nhàng buông xõa qua bờ vai lẫn chiếc cổ trắng như tuyết.

Khuôn mặt mộc thuần khiết của cô không trang điểm, lông mày dài mảnh song hơi đậm, con ngươi trong veo, mắt ngọc mày ngài, dung mạo như họa.

Mặc dù hằng năm đều gặp qua vô số cặp đôi mới cưới nhưng vào giờ phút này, các nhân viên có mặt đều quên hết nghệ thuật nói chuyện, lặng lẽ chờ “chú rể” lên tiếng.

Chung Ý không nhận được phản ứng gì nên sau khi sửa sang lại váy, cô đứng thẳng người, đôi mắt vẫn đượm ý cười thật sâu.

Nhưng ngay sau đó, cô đã chạm phải đôi mắt đen láy tuyệt đẹp của Cố Thanh Hoài mà không hề có bất kỳ sự đề phòng nào.

Vị cảnh sát trẻ mặc âu phục chỉn chu, mày đen mắt đen, nước da trắng bóc, anh tuấn đến mức chỉ có thể thấy trong tranh.

Váy cưới với bộ vest đối diện nhau, mọi thứ trước mắt tựa như một hình ảnh đã được tập dượt trăm ngàn lần trong trí nhớ.

Nhân viên tự động nghĩ hai người là một đôi nên nói với Cố Thanh Hoài: “Vợ anh đẹp quá đi mất!”

Ánh mắt của Cố Thanh Hoài lạnh băng, mắt nhìn thẳng vào Chung Ý, khóe môi thẳng tắp không hề có ý cười.

Không khí cứng đơ, nhiệt độ giảm xuống chóng mặt, trái tim trong l*иg ngực cũng quên cả đập.

Chung Ý khẽ lên tiếng, giọng điệu ổn định: “Anh ấy không phải chồng tôi đâu. Bạn hiểu lầm rồi.”

Nhân viên liên tục xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi nhé, hai người thật sự rất xứng đôi.”

Chung Ý vén gấu váy cưới lên. Lúc xoay người lại, bờ vai cô như cánh bướm đang vỗ cánh muốn bay đi: “Hình như bộ này không hợp cho lắm, tôi đi thay lại đã.”