Chiếc móc chìa khóa đã bị gỉ sét, để lại những vết loang lổ trên lòng bàn tay trắng ngần.
Vì trời mưa to tầm tã nên chặng đường mười phút đã thành nửa tiếng, chậm chạp đến mức có thể cảm nhận được từng phút, từng giây.
Khi đến khách sạn, bầu trời vẫn còn cực kỳ u ám, chỉ có điều cơn mưa lớn đã chuyển thành mưa phùn liên miên.
“Cảm ơn cảnh sát Trâu.” Chung Ý lịch sự cảm ơn: “Tôi vào trước nhé.”
Trâu Dương: “Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn đâu. Thật ra thì...”
Anh ấy liếc nhìn đội trưởng nhà mình, người đang tỏa ra khí thế của Diêm Vương, đoạn nuốt những lời định nói vào trong.
Cố Thanh Hoài chẳng nói gì, mặc áo sơ mi trắng với quần đen, môi đỏ răng trắng. Đúng là một tên khốn đẹp trai khoác lên mình bộ dạng cấm dục, trông có vẻ lạnh lùng khó gần, nhưng khi ở gần người khác thì lại hung dữ đến vậy.
Chung Ý đẩy cửa xe bước xuống. Có vật gì đó rơi trên xe, phát ra tiếng động giòn tan nhưng cô không có ý định nhìn thử.
Cô đi rất nhanh, chỉ xem như mình đang nóng lòng gặp lại người bạn thân ngày xưa, bóng lưng trông thật lạnh nhạt và mảnh mai giữa đêm tối.
Đợi Chung Ý đi xa, Trâu Dương mới dám hạ thấp giọng, mang theo chút tiếc nuối vì rèn sắt không thành thép:
“Sếp à, có phải anh gỡ bom nhiều đến ngớ ngẩn luôn rồi không?”
“Chẳng phải anh tới đây để đón đạo diễn Chung sao?”
“Không phải anh đã nói trời mưa to quá, nếu để người khác lái xe thì anh sẽ lo lắng à?”
Trâu Dương nhìn đội trưởng nhà mình. Hôm nay đại đội trưởng Cố “Cố Diêm Vương” mặc áo trắng quần đen, trông y hệt một cậu ấm cao quý, hoặc là loại người chơi bời lêu lổng, nhàn rỗi lang thang khắp thế gian, mặt mũi lẫn ngũ quan đẹp đẽ đến nỗi trông như một tên đàn ông khốn nạn lăng nhăng.
Cổ áo sơ mi trắng của anh không cài cúc cẩn thận, ống tay áo cũng được xắn lên tùy tiện, để lộ cánh tay đầy cơ bắp săn chắc. Bất cứ cô gái nào cũng có thể nhìn anh chằm chằm thêm vài lần nữa. Các cô gái trong khu vực quản lý cũng luôn bảo rằng anh là “bạn trai trong biên chế của tôi”. Những món nợ đào hoa của tất cả cảnh sát trong hệ thống công an toàn thành phố đều không nhiều bằng Cố Thanh Hoài.
Nhưng tầm mắt của đạo diễn Chung Ý lại không dừng ở anh dù chỉ là nửa giây.
Trâu Dương lẩm bẩm: “Sao anh lại ra vẻ ta đây như vậy chứ? Giọng điệu thật là gay gắt!”
Cố Thanh Hoài nhướn mí mắt, mày kiếm sắc nhọn, ánh mắt ương ngạnh như muốn xem Trâu Dương là quả bom để phá hủy.
Đây đâu phải là “bạn trai trong biên chế của tôi” đâu. Anh giống “Diêm Vương trong biên chế” hơn.
Bây giờ Trâu Dương mới ngoan ngoãn im lặng, làm động tác khóa dây kéo trước miệng rồi co rúm lại như chim cút, không dám trêu chọc vị Diêm Vương tôn quý này nữa.
Năm đó, khi Cố Thanh Hoài chuyển từ đơn vị tác chiến đặc nhiệm của cảnh sát vũ trang sang hệ thống công an, việc này đã gây chấn động cả trong lẫn ngoài hệ thống.
Đầu tiên, vị chuyên gia phá bom có
thành tích xuất sắc ở lực lượng cảnh sát vũ trang đã đến đội cảnh sát đặc nhiệm để lấp vào vị trí trống là chuyên gia phá bom.
Thứ hai, chuyên gia phá bom này còn trẻ đến độ kinh ngạc, cũng được trao tặng huy chương quân đội, lại còn có khuôn mặt đẹp trai, đặc biệt thu hút đối với các cô gái nữa.
Trong lúc quan tâm đến công việc của anh, các vị lãnh đạo của Cục Công an thành phố cũng không quên hỏi thăm về việc lớn cả đời của anh.
Mỗi lần nghe thấy lời này, Cố Thanh Hoài đều mỉm cười bình thản: “Cảm ơn sự quan tâm của tổ chức, nhưng tôi không có ý định lập gia đình.”
Thế mà hôm nay, khi nghe nói cô gái bị mắc mưa tên là Chung Ý, Cố Thanh Hoài lại cầm chìa khóa xe rồi đi ngay tắp lự chứ không nói một lời.
Trâu Dương bất chấp hỏi tiếp: “Đội trưởng à, rốt cuộc anh với đạo diễn Chung có quan hệ thế nào? Cuối cùng thì hai người có mối quan hệ tốt hay là từng yêu thầm nhỉ?”
Cố Thanh Hoài nhếch khóe miệng, vẫn là dáng vẻ vô lại như thể thần cản gϊếŧ thần, Phật cản diệt Phật, giọng điệu lãnh đạm: “Không có quan hệ gì cả.”
Ma nào tin chứ.
Trâu Dương phát hiện chuyện gì đó nên đột nhiên rống lên: “Ối, đạo diễn Chung làm rơi chìa khóa trong xe kìa!”
Anh ấy cầm chìa khóa lên, lắc lắc trước mặt Cố Thanh Hoài: “Trên móc chìa khóa này treo cái gì vậy? Đội trưởng, anh có nhìn ra không?”
Cố Thanh Hoài cụp mắt, khuôn mặt tuấn tú không biểu lộ cảm xúc nhưng ánh mắt lại cứng đờ.
Ngoài một chiếc chìa khóa, trên móc khóa tinh xảo còn có một mảnh sắt vụn.
Nó đã bị gỉ sét, chỉ còn lại hình dạng, trông tồi tàn cùng cực.
Khóe môi Cố Thanh Hoài cong lên, giọng nói thoáng chút trêu đùa: “Vỏ đạn.”
Trong hơn mười năm sự nghiệp quân sự lẫn cảnh sát, anh đã bắn không biết bao nhiêu phát súng, bóp cò chẳng biết bao nhiêu lần.
Anh đã nạp hàng chục nghìn viên đạn mỗi năm, nhưng từ đầu đến cuối chỉ nhớ mỗi vỏ đạn này.
Mười năm trước, Cố Thanh Hoài nhập học tại học viện quân sự, được huấn luyện quân sự như một tân binh.
Thiếu niên mười bảy tuổi chưa trải sự đời.
Vậy nên lần đầu tiên chạm vào súng, anh vừa căng thẳng vừa kích động, muốn kể cho cô nghe.
Anh chỉ muốn trao vỏ đạn đầu tiên cho người mình yêu.
Bây giờ, nó chỉ còn là một mảnh sắt vụn hoen rỉ.
Đó là vỏ đạn mà Cố Thanh Hoài đã đưa cho Chung Ý vào lần đầu tiên anh bắn đạn thật.
Đó cũng chính là trái tim trong sáng, chân thành của thiếu niên Cố Thanh Hoài vào mười năm trước.