Chương 2

Đến giờ tan làm, Chung Ý tắt máy tính.

Màn hình điện thoại di động sáng lên, là tin nhắn đến từ người bạn thân, Triệu Tuyết Thanh.

[Triệu Tuyết Thanh]: Đạo diễn Chung ơi! Cậu tan ca chưa?

Mối tình mười năm của cô bạn thân Triệu Tuyết Thanh đã tu thành chánh quả nên cô ấy sẽ tổ chức một hôn lễ linh đình vào ngày mai.

Với tư cách là bạn thân nhất từ thời trung học, tối nay cô sẽ đến đó sớm để giúp bạn sắp xếp mấy việc lặt vặt.

[Chung Ý]: Tớ tan làm rồi, bây giờ xuất phát đây.

Trời đã tối, mưa lớn bất ngờ đổ xuống xối xả, những vùng trũng thấp trong thành phố trở thành nơi bị ảnh hưởng nặng nề nhất.

Chung Ý đi đến sảnh lớn ở tầng một của đài truyền hình. Những nhân viên văn phòng đã tan làm đều đang luống cuống vì không bắt được taxi.

[Triệu Tuyết Thanh]: Trời mưa to quá. Chồng tớ có một người bạn tiện đường nên sẽ đến đón cậu nhé!

Chung Ý đáp “Được”. Triệu Tuyết Thanh bèn gửi biển số xe cho cô.

Chẳng bao lâu, một chiếc xe sáng bóng vì được cơn mưa lớn cọ rửa, trông như con thú khổng lồ bằng sắt thép chợt dừng lại trước mặt cô.

Đó là một chiếc xe địa hình màu đen, kiểu dáng cứng cáp, biển số xe trùng khớp. Chung Ý do dự, không biết nên ngồi ghế phụ lái hay ghế sau.

Anh chàng ngồi ở ghế lái cầm ô chạy xuống: “Cô là đạo diễn Chung Ý, bạn của cô dâu Triệu Tuyết Thanh đúng không?”

Chung Ý gật đầu. Chàng trai mở cửa sau cho cô: “Lên xe đi, chúng tôi tới đón cô.”

Chung Ý gật đầu cảm ơn, bỏ chiếc ô ướt vào túi nilon để tránh nước nhỏ giọt, sau đó ngẩng đầu thì thấy còn có một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi ở ghế sau.

Chiếc xe SUV màu đen lao nhanh trong cơn mưa, ánh sáng trong xe khá ảm đạm.

Hình dáng của người nọ mơ hồ, chỉ thấy đôi mắt phượng đen láy, trong trẻo với ánh nhìn lạnh lùng cùng hàng mi dày.

Không khí dường như dừng lại trong khoảnh khắc ấy.

Anh chàng lái xe mỉm cười giới thiệu: “Xin chào đạo diễn Chung, tôi tên là Trâu Dương, còn đây là đội trưởng Cố Thanh Hoài của chúng tôi.”

Chung Ý chưa kịp lấy lại bình tĩnh thì cái tên đó đã bất ngờ đâm mạnh vào đầu dây thần kinh của cô như một cây kim.

Cố Thanh Hoài mặc áo sơ mi trắng, quần dài đen, nhưng trang phục trang trọng cũng không che giấu được bản tính ương ngạnh của anh.

Hình ảnh đó chiếu thẳng vào mắt cô, các đường nét mờ nhạt cũng dần trở thành ngũ quan rõ ràng.

Đó là một khuôn mặt rất sạch sẽ, mày kiếm đen sẫm, mắt phượng lạnh lẽo, khóe mắt sắc sảo thoáng toát lên sự hung hăng.

Tuy nhiên, cô lại nhớ lúc anh cười, môi đỏ răng trắng, mặt mũi đậm chất phong lưu. Anh là một tên khốn đẹp trai.

Chung Ý quay mặt đi, trái tim như co lại bằng quả óc chó: “Chào đội trưởng Cố.”

Cố Thanh Hoài thờ ơ xoay điện thoại di động trong tay, thỉnh thoảng lại nghịch một chút, trông vô cùng thản nhiên.

Không khí im lặng vài giây, sau đó anh mới qua loa tiếp lời, khóe môi mềm mại cong lên đầy lạnh nhạt: “Xin chào, đạo diễn Chung.”

Chiếc xe địa hình đi ngang qua ngôi trường chuyên cũ, tiếng chuông báo giờ tự học buổi tối tình cờ vang lên.

Lại là một mùa tựu trường, và mối tình đầu bỗng chốc trở nên xa lạ.

Không khí trong xe rất kỳ lạ, khiến mọi người đều cảm thấy không thoải mái.

Trâu Dương vừa lái xe vừa cố gắng nói chuyện phiếm: “Hồi cấp ba đạo diễn Chung cũng học trường chuyên hả? Thế chẳng phải là bạn bè của đội trưởng bọn tôi sao?”

Chung Ý hời hợt trả lời: “Ngồi cùng bàn thôi.”

Cố Thanh Hoài cất tiếng lãnh đạm: “Không quen.”

Chung Ý nghiêng đầu trông ra ngoài cửa sổ, đôi khuyên tai ngọc trai trên dái tai trở thành điểm sáng duy nhất.

Trán Trâu Dương đổ mồ hôi, tuy anh ấy không biết quan hệ giữa hai người là gì, nhưng bầu không khí trong xe lúc này quá khác thường.

Từ góc nhìn chuyên môn của một cảnh sát nhân dân, Trâu Dương kết luận rằng: Chắc chắn hai người này từng có vướng mắc tình cảm, còn là kiểu cả hai phía đều bị tổn thương nữa.

“Xin lỗi, xin lỗi nhé.” Anh ấy cố gắng xoa dịu tình hình: “Chỉ huy nhà tôi đã ở trong núi hơn ba mươi tiếng để bắt tội phạm bị truy nã nên ảnh bị mất kiểm soát ngôn từ. Đạo diễn Chung à, cô đừng để bụng nhé.”

Chung Ý nhoẻn môi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh đang phản chiếu trên cửa xe.

Chàng cảnh sát trẻ trung, lông mày cao thẳng, chiếc mũi thẳng như lưỡi kiếm, hàng mi rủ xuống vừa dài vừa dày.

Lúc hôn nhau ở thời thiếu niên, lông mi của Cố Thanh Hoài luôn chọc vào mí mắt lẫn gò má cô.

Những lúc đó, Chung Ý đều bị nhột đến nỗi bật cười rồi né tránh, thế là anh lại áp môi mình vào môi cô rồi nói: “Em tập trung chút đi.”

Giọng nói vương ý cười nhưng anh lại giữ chặt gáy cô không buông, nghiêng đầu cắn môi cô như để cảnh cáo, dịu dàng mà lại bá đạo.

Chung Ý vô thức vuốt ve chìa khóa trong tay.