Chương 12

Thật lâu sau, Chung Ý vẫn chưa lấy lại tinh thần. Chi đội trưởng thở dài rồi nói: “Vì cậu ấy không đồng ý quay phim nên chúng tôi chỉ có thể giao nhiệm vụ ghi hình cho đại đội một của đội cảnh sát đặc nhiệm thôi. Xin lỗi các cô nhiều.”

Khóe môi Chung Ý hơi cong lên: “Không sao đâu, tôi ghi hình các thành viên khác cũng như nhau cả thôi.”

“Báo cáo đội trưởng!” Một giọng nói mạnh mẽ chợt vang lên phía sau.

Chung Ý quay đầu lại, bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc tràn đầy hơi thở thanh xuân. Đó là Trâu Dương, người mà cô từng hữu duyên gặp một lần trong tiệc cưới.

Thiếu niên này có mày sắc mắt sáng, nụ cười rạng rỡ: “Đạo diễn Chung! Thật là trùng hợp! Thì ra cô là đạo diễn đến đây để quay phim tài liệu!”

Chung Ý có ấn tượng rất tốt với anh ấy, ánh mắt cũng khẽ cong lên: “Rất vui được gặp lại anh, cảnh sát Trâu.”

Trâu Dương hỏi dò: “Đội trưởng Cố có biết cô tới đây không?”

Ôi trời ơi, đây chính là duyên phận đó!

Mùa xuân của đội trưởng Cố sắp đến rồi!

Đội trưởng Cố đang ở đâu nhỉ?

Sao đội trưởng Cố lại không có mặt ở đây?

Chung Ý lắc đầu. Vừa nhắc đến Cố Thanh Hoài, chi đội trưởng đã cáu kỉnh: “Đội trưởng Cố của cậu không chịu tham gia ghi hình, nếu có thời gian thì cậu hãy nói chuyện đàng hoàng với cậu ấy đi!”

Trâu Dương vội vàng lấy điện thoại di động ra: “Lãnh đạo cứ yên tâm, tôi sẽ bắt đầu nói chuyện ngay bây giờ.”

Ngay sau đó, nhóm WeChat của [Đội đột kích chống khủng bố] bắt đầu tràn ngập màn hình.

[Đội trưởng Cố à, anh không nên từ chối yêu cầu quay phim!]

[Đội trưởng Cố, anh đã lớn tuổi như vậy mà vẫn còn độc thân, chúng tôi đều lo lắng, bất an lắm!]

[Có vẻ vị đạo diễn mới tới chính là mẫu người anh thích đấy! Ăn nói nhẹ nhàng, hòa nhã, dịu dàng lắm luôn!]

Tại bãi tập đu dây trên cao, các thành viên của đội cảnh sát đặc nhiệm đang nhảy xuống từ một tòa nhà năm tầng để thực hành đu dây, hành động vượt nóc băng tường mang lại cảm giác “như đã thấy ở đâu đó” trong phim.

Tòa nhà cao mười sáu mét, phải đáp đất trong vòng mười ba giây mới đạt tiêu chuẩn, mà thậm chí yêu cầu đối với đội đột kích chống khủng bố còn cao hơn, là mười giây.

Cố Thanh Hoài mặc đồng phục huấn luyện cảnh sát đặc nhiệm, hai tay đặt trên thắt lưng bằng da, ngẩng đầu nhìn các thành viên trong đội đang đu dây nhảy xuống từ trên trời.

“Toàn bộ trọng tâm của động tác đã dạy đều cho chó ăn rồi à?”

“Nhảy xuống chậm chạp thế, con tin đã chết mười lần rồi!”

“Ngay cả chó nghiệp vụ cũng có thể lao xuống nhanh hơn thằng nhóc như cậu đấy!”

“Cậu ngây ngốc giữa không trung làm gì? Đợi tôi lên ôm cậu xuống sao?”

Điện thoại di động reo lên, Cố Thanh Hoài nhìn thoáng qua, lông mày nghiêm nghị hơi nhíu lại. Nhóm thành viên bên cạnh sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.

Anh ném điện thoại trở lại túi quần với vẻ mặt vô cảm. Nhưng giây tiếp theo, Cố Thanh Hoài lại sải bước như bay về phía phòng họp của đội.

Mọi người đều nghĩ rằng Cố Diêm Vương vô cùng tức giận nên chỉ có thể cố gắng luyện tập hơn nữa.

Trong nhóm WeChat của đội đột kích chống khủng bố, những người còn lại cũng chẳng dám thở mạnh. Từ đầu đến cuối chỉ có một mình Trâu Dương tự nói một mình.

Thậm chí còn có một số thành viên tốt bụng gửi tin nhắn riêng cho Trâu Dương:

[Tên nhóc xui xẻo nhà cậu! Mau ngậm miệng lại đi!]

[Nếu chọc phải đội trưởng Cố thì cậu sẽ chết thảm lắm đấy!]

[Sau khi từ hôn lễ trở về, tâm trạng của Cố Diêm Vương lạ lùng lắm...]

Trâu Dương nở nụ cười bí hiểm, tiếp tục lướt màn hình bằng những ngón tay chớp nhoáng.

[Tên của đạo diễn cũng rất hay nữa!]

[Tên là Chung Ý! Là “Chung Ý” trong cụm “anh thích em” đấy!]

*Chung Ý: Trong tiếng Trung, từ Chung Ý còn có nghĩa là “thích, phải lòng…”.

Cuối cùng, Trâu Dương cũng sử dụng đòn sát thủ.

[Nếu anh không quay thì đạo diễn Chung chỉ có thể ghi hình cái đám ngả ngớn của đại đội một thuộc đội cảnh sát đặc nhiệm thôi!]

Chi đội trưởng nhìn vào màn hình điện thoại di động rồi lại ngó sang Trâu Dương với ánh mắt đầy thương hại.

Chi đội trưởng luôn cảm thấy Cố Thanh Hoài sẽ bùng nổ ngay giây tiếp theo, sau đó đá Trâu Dương ra khỏi nhóm, hoặc là kéo anh ấy đến sân huấn luyện để “bón hành” một trận.

Cả nhóm rơi vào sự im lặng chết chóc, các thành viên của đại đội một thuộc đội cảnh sát đặc nhiệm đã lần lượt đến nơi.

Chung Ý bật máy tính lên, chuẩn bị giải thích nội dung chung của bộ phim tài liệu lần này cho đoàn làm phim với đội cảnh sát đặc nhiệm.

Chung Ý tức tối nghĩ rằng, đội cảnh sát đặc nhiệm có nhiều người như vậy, nếu Cố Thanh Hoài không chịu ghi hình thì cứ không quay đi! Bảo cô quay thì cô còn phải suy xét một chút đấy nhé!

Nghĩ vậy, cô bèn bấm chuột lách cách.

Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa phòng họp.

Trâu Dương lộ vẻ vui mừng, chi đội trưởng kinh ngạc, các cô gái ở đây thì sáng mắt.

Chung Ý ngước lên, hình ảnh thẳng tắp của người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát phẳng phiu đập thẳng vào mắt cô.

Chi đội trưởng giả vờ giận dữ: “Thằng nhóc nhà cậu không chịu ghi hình cơ mà? Cậu tới đây làm gì?”

Cố Thanh Hoài nhướng mày bật cười, ánh mắt phong lưu: “Hình như phòng họp không có biển báo viết rằng Cố Thanh Hoài không được phép vào đây.”