Chương 11

Khi không cho phép anh nói chuyện, Cố Thanh Hoài sẽ mở miệng khiến mọi người tức điên ngay tức khắc. Nhưng khi bảo anh lên tiếng, Cố Thanh Hoài lại đóng vai người câm.

Lúc này, chi đội trưởng liên tục chỉ trích anh, còn Cố Thanh Hoài lại mơ màng nghĩ rằng hôm nay là thứ bảy, lại có tập mới của “Shin – Cậu bé bút chì” rồi.

Chi đội trưởng: “Là đội đột kích chống khủng bố cấp quốc gia, đội các cậu là đối tượng trọng tâm của quá trình quay phim, còn cậu là nhân vật quan trọng nhất đấy.”

Cuối cùng khuôn mặt lạnh lùng của Cố Thanh Hoài cũng lộ chút biểu cảm, đôi lông mày tuyệt đẹp bắt đầu nhíu lại: “Tại sao?”

Chi đội trưởng từng bước thuyết phục: “Bởi vì cho dù tất cả cảnh sát trong đội cộng lại thì cậu vẫn có món nợ đào hoa nhiều nhất! Chẳng phải các cô gái trong khu vực đều gọi cậu là ‘bạn trai trong biên chế của tôi’ sao? Khi cậu làm nhiệm vụ, những người đưa nước cho cậu đều phải xếp hàng mà. Nếu cậu tham gia ghi hình thì tỷ suất người xem sẽ được đảm bảo đấy...”

Cố Thanh Hoài cười khẩy: “Đường đường là một đội cảnh sát đặc nhiệm mà lại phải dựa vào một cảnh sát thấp cổ bé họng như tôi để bán nhan sắc. Đội trưởng à, anh thấy thế có hợp lý không?”

Chi đội trưởng cáu gắt khi bắt gặp dáng vẻ vô liêm sỉ của anh với nụ cười khẩy trên môi: “Nhìn thái độ lấc cấc của cậu kìa, không giống cảnh sát mà giống côn đồ hơn đấy. Nếu không mặc đồng phục cảnh sát thì khi trừ gian diệt ác, cậu có thể bị chính anh em của mình lỡ tay làm bị thương đó!”

Cố Thanh Hoài nhếch miệng: “Với trình độ của tôi thì dù nói gì đi nữa, tôi cũng là ông tổ côn đồ rồi.”

Cố Thanh Hoài đã lập công và đạt nhiều cấp bậc cao trong lực lượng cảnh sát vũ trang. Sau khi chuyển ngành, anh được xem là cán bộ lãnh đạo trẻ nhất trong hệ thống công an toàn thành phố.

Chi đội trưởng nổi điên: “Cậu còn hăng quá nhỉ!”

Người này vẫn còn nhớ lần đầu tiên gặp Cố Thanh Hoài.

Vào thời điểm đó, anh đã thay đổi quân trang thành đồng phục cảnh sát, sống với nghề có thể chết yểu một cách bi thảm, nhưng ít nhất trong mắt anh vẫn còn ánh sáng.

Nhưng giờ đây, ánh sáng trong mắt tên nhóc này đã biến mất, trông trầm lặng và nặng nề, hoàn toàn không giống một chàng trai trẻ.

Thậm chí, anh đã hoàn toàn không còn sợ chết, như thể đã mất đi ý chí sống.

Cố Thanh Hoài bị cằn nhằn đến mức khó chịu: “Tôi đâu phải là động vật làm cảnh.”

Anh rất giỏi giả điếc, mà chi đội trưởng cũng rất thạo độc thoại.

Chi đội trưởng: “Trong thời gian này, cậu hãy ăn chung với đồng chí đạo diễn phim tài liệu để có thể hiểu nhau hơn nhé.”

Cố Thanh Hoài: “Chi bằng anh cứ bảo cô ấy nằm mơ đi.”

Chi đội trưởng chân thành đáp trả: “Cuộc sống của cậu cần có gì đó thú vị chứ. Rõ ràng còn trẻ nhưng lại y hệt một cán bộ già đã nghỉ hưu...”

Chi đội trưởng quan sát anh từ trên xuống dưới, không quên đâm một nhát vào tim Cố Thanh Hoài: “Thậm chí cậu còn không kiếm được vợ! Lãng phí khuôn mặt này của cậu quá đi!”

Cố Thanh Hoài nhíu mày, tỏ ý thù địch: “Đội cảnh sát đặc nhiệm gồm bảy chi đội lớn cơ mà. Đội đột kích chống khủng bố sẽ không tiếp nhận nhiệm vụ này đâu, mời anh tìm người tài giỏi khác đi.”

-

Tám giờ sáng, đoàn làm phim tài liệu đã đến đội cảnh sát đặc nhiệm.

Ngoài Chung Ý còn có một số nhân viên khác, mỗi người đều có trách nhiệm riêng.

Chi đội trưởng của đội cảnh sát đặc nhiệm tiếp đón nhóm Chung Ý. Theo kế hoạch ban đầu, Cố Thanh Hoài cũng nên có mặt.

Nhưng từ trước đến nay, thằng nhóc thối đó vẫn luôn bất chấp, làm mọi việc theo cảm xúc, không thèm nể mặt ai.

Không thấy “chuyên gia phá bom” trong truyền thuyết nên trong lòng Chung Ý đã hiểu ra: “Xin hỏi, chuyên gia phá bom đã

từ chối gặp mặt trò chuyện rồi sao ạ?”

Chi đội trưởng nghiêm túc xin lỗi Chung Ý, vừa xin lỗi vừa thầm mắng Cố Thanh Hoài xối xả: “Xin lỗi đạo diễn Chung, chuyên gia phá bom của chúng tôi khá cá tính nên không thể tham gia ghi hình được.”

Chung Ý gật đầu: “Không sao đâu, nếu ép buộc anh ấy ghi hình thì hiệu quả cũng sẽ không tốt mà.”

Chi đội trưởng hơi ngại, đặc biệt là vì vị đạo diễn này nói năng rất nhẹ nhàng mềm mại, vô cùng lịch sự, khác hẳn những tên nhóc tùy tiện trong đội. Thế là đối phương gật đầu, đáp: “Đúng vậy. Tên nhóc đó lỗ mãng lắm, chúng tôi cũng không thể trị nổi.”

Chung Ý cười cười: “Không sao, chúng tôi ghi hình những người khác cũng vậy thôi. Chỉ có điều, anh ấy là chuyên gia phá bom duy nhất trong toàn thành phố nên chúng tôi hy vọng sau này khi anh ấy thi hành nhiệm vụ, chúng tôi có thể đi theo anh ấy để ghi lại vài cảnh.”

Chi đội trưởng liên tục gật đầu, bởi người này vẫn có thể quyết định một vài cảnh quay: “Tôi sẽ nói chuyện với Cố Thanh Hoài sau, dù có trói lại cũng sẽ trói cậu ấy tới đây cho các cô ghi hình.”

Cái tên nằm sâu trong ký ức mà cô sợ nhất lại bị người khác nhắc đến bên tai như thế.

Giống như vết sẹo đã lành bỗng nhiên bị xé rách, và thực ra phần máu thịt lẫn lộn bên trong vẫn chưa bao giờ lành lại.

Bàn tay buông thõng bên người Chung Ý từ từ nắm chặt: “Cố Thanh Hoài?”

Nhắc tới anh, chi đội trưởng vừa yêu vừa hận: “Tuổi còn trẻ như vậy mà cậu ấy đã là chuyên gia phá bom của Cục Công an thành phố chúng ta rồi.”

“Ngoài việc phá bom, cậu ấy còn là một trong những xạ thủ cừ khôi nhất nữa đấy.”

“Tay bắn tỉa trong đội đột kích bọn tôi là một đồng chí nữ. Đôi khi thực hiện nhiệm vụ, không tiện dẫn theo đồng chí nữ kia nên Cố Thanh Hoài sẽ tự đảm nhận luôn.”

“Nhóc đó có thể cắt ngòi nổ của thuốc nổ chỉ bằng một phát súng từ khoảng cách hàng chục mét.”

“Chỉ có điều tính khí hơi tệ, độc mồm độc miệng nữa chứ. Các đồng đội đều âm thầm bảo rằng, rõ ràng cậu ấy rất tuấn tú nhưng miệng lưỡi lại không tốt chút nào.”

“Các cô gái trong khu vực đều gọi cậu ấy là ‘bạn trai trong biên chế của tôi’. Tôi thấy ‘Diêm Vương trong biên chế của tôi’ hợp hơn mới đúng!”

Đã hơn mười năm trôi qua kể từ thời cấp ba, nhưng dường như đây là lần đầu tiên Chung Ý quen biết Cố Thanh Hoài.

Lời nói của chi đội trưởng thoạt nhìn có vẻ chê bai, song thực chất lại là lời khen ngợi. Khi còn học cấp ba, Cố Thanh Hoài đã kiêu ngạo phách lối, các thầy cô phụ trách lớp cũng có thái độ như vậy.